Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Tề Tuấn khẽ vỗ vai cô, trêu chọc .
“Em chẳng là fan trung thành của Đàm tỷ ? Ngay cả thần tích mới nhất cũng ? Chỉ mải ngẩn ngơ thôi ?”
“Thần tích?” Trần Ưu mờ mịt chớp mắt.
“Em chỉ xem đến đoạn thắng hành tinh Dung Nham là tắt luôn , em...”
Nét mặt Tề Tuấn càng đậm hơn, tràn đầy niềm vui sướng.
“Sau khi phó bản kết thúc, Đàm tỷ cào một bản thiết kế. Robot làm sạch Mini! Có thể điều khiển từ xa, chuyên dùng cho khu vực phóng xạ cao và ô nhiễm kịch độc! Chi phí sản xuất thấp, thể sản xuất lượng lớn! Phạm vi hoạt động tận 30 km!”
Giọng Tề Tuấn đầy kích động.
“Nguồn ô nhiễm ở bình nguyên Mặc Nhưỡng đó... cần chúng lấy mạng để lấp nữa. Nhiệm vụ hủy bỏ, bọn đều cần nữa .”
“Nhiệm vụ... Hủy bỏ?”
Trần Ưu lẩm bẩm lặp , niềm vui sướng bất ngờ ập đến như thủy triều.
“Thật quá!” Trần Ưu sụt sịt mũi, năng chút lộn xộn vì quá khích động.
Giây tiếp theo, cô đột nhiên nhớ điều gì đó, vội vàng đẩy Tề Tuấn một cái:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/toi-chi-la-chu-tiem-tap-hoa-vo-han/chuong-223.html.]
“ ! Chú Tề! Anh mau về nhà xem chú , chú tự nhốt trong phòng mấy ngày nay !”
Vẻ nhẹ nhõm mặt Tề Tuấn nháy mắt đông cứng , thế bằng sự lo lắng tột độ. Anh nhớ tới ánh mắt tuyệt vọng của cha lúc rời .
“Ba...”
Tề Tuấn khẽ thì thầm một tiếng, xoay sải bước lao về phía cầu thang, Trần Ưu thấy thế cũng vội vàng đuổi theo.
Tầng 3, căn hộ 302 vẫn đóng cửa im lìm. Tề Tuấn móc chìa khóa, nhẹ nhàng mở cửa . Trong nhà vẫn giữ nguyên dáng vẻ hỗn độn như , đồ đạc nghiêng đổ, rác rưởi đầy sàn.
Cảm ơn bạn đã ủng hộ cho truyện của Chiqudoll nha!
Trong phòng bật đèn, rèm cửa kéo kín mít, chỉ thấy ở giữa ghế sofa một bóng đang khòm lưng xuống. Tề Vĩnh Phong lưng về phía cửa, dáng vẻ tiều tụy xơ xác.
Trái tim Tề Tuấn thắt đau đớn. Anh đóng cửa , từng bước tiến phòng khách. Nghe thấy tiếng bước chân, bóng sofa khẽ động đậy một chút nhưng hề đầu .
Tề Tuấn lặng lưng cha, mái tóc hoa râm rối bời và bóng dáng còng xuống của ông. Anh khựng một chút, hốc mắt ửng đỏ :
“Ba, con về . Nhiệm vụ... hủy bỏ.”
Trong bóng tối, cái bóng dáng khòm lưng đột nhiên run lên bần bật! Ông gần như dám tin mà xoay .
Chỉ trong mấy ngày ngắn ngủi, Tề Vĩnh Phong phảng phất như già mười tuổi. Ông chằm chằm con trai , trong mắt đầy vẻ nghi hoặc và hoang mang:
“... Cái gì?”
Tề Tuấn bước nhanh tới xổm xuống, nắm chặt lấy bàn tay khô gầy của cha : “Ba! Nhiệm vụ hủy bỏ ! Không cần nữa! Tất cả chúng con đều cần nữa!”