Tổ Quốc Phát Người Yêu - Chương 2

Cập nhật lúc: 2026-01-19 14:23:49
Lượt xem: 871

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Quê vốn là một thành phố biển xinh , hằng năm mỗi mùa hè, Trần Hoài và đồng đội thường xuyên đến đây để huấn luyện trong vòng 4 tháng.

Chúng trao đổi điện thoại, kết bạn leo lên chiếc xe quân sự một cách cực kỳ phong độ, quên vẫy tay chào : "Cuối tuần tới nghỉ một ngày, lúc đó sẽ qua tìm em."

Tôi lặng tại chỗ, dõi mắt theo chiếc xe quân sự dần khuất xa. Khói bụi mịt mù bốc lên, gương mặt Trần Hoài nhòa trong lớp bụi đường, cảm giác hư ảo như một giấc chiêm bao.

Về đến nhà, đầu óc vẫn còn đang treo ngược cành cây.

Mẹ thấy bộ dạng hồn bay phách lạc của thì bắt đầu buông lời mỉa mai:

"Đấy, Tiểu Nhã cũng lấy chồng , cái phòng ký túc xá ngày xưa giờ chỉ còn mỗi con lẻ bóng. Sao hả, thấy đôi cặp nên giờ chịu nổi đúng ?"

Tôi khẽ lắc đầu.

"Mẹ ơi, con yêu ."

Mẹ liếc một cái sắc lẹm: "Hơ, con á? Kiếm nhanh thế?"

"Tổ quốc phát cho con đấy."

Mẹ trợn ngược mắt trắng dã : "Trời còn kịp tối mà con bắt đầu mơ giữa ban ngày ."

Chính cũng thấy giống như một giấc mơ, nhưng khi mở điện thoại lên, ở ngay đầu danh sách bạn bè WeChat hiện rõ mồn một một cái tên: "Trần Hoài".

Tôi tò mò nhấn ảnh đại diện của để lướt xem dòng thời gian.

Chẳng gì ngoài mấy tin tức thời sự chính trị khô khan. Tôi đành thoát ngoài.

chỉ một lát , thấy thông báo cập nhật trạng thái mới.

Tôi vội vàng nhấn xem ngay.

"Chính thức thoát kiếp độc , bạn gái."

Trong ảnh là một cô gái mặc váy trắng đang vẫy tay từ phía xa, ánh sáng mờ ảo nên rõ mặt. Có lẽ chụp lén lúc xe quân sự bắt đầu lăn bánh.

Tim đập loạn nhịp, mặt mũi đỏ bừng hết cả lên. Tôi cứ thế ngẩn ngơ màn hình điện thoại mà mỉm một .

Anh... nghiêm túc với chuyện thật ?

Vậy là tất cả những gì xảy là mơ, cũng chẳng là một trò đùa.

Mẹ bưng đĩa hoa quả từ trong bếp , thấy bộ dạng đó của thì nhăn mặt: "Chà chà, cái bản mặt mê trai kìa, đang ngắm ảnh minh tinh nào nữa đây?"

4.

Tôi chẳng thèm chấp , cầm điện thoại chạy tót phòng mở khung chat với Trần Hoài .

Cứ gõ xóa, đắn đo mãi cuối cùng mới gửi một câu cụt ngủn: "Anh đó ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/to-quoc-phat-nguoi-yeu/chuong-2.html.]

Tin nhắn gửi giống như đá chìm đáy đại dương. Cứ cách vài phút mở xem một , nhưng tuyệt nhiên vẫn thấy hồi âm.

Những ngày kế tiếp, Trần Hoài bặt vô âm tín, chẳng hề liên lạc với lấy một .

Từ tâm trạng háo hức mong chờ lúc đầu, bắt đầu thấy nản lòng dần đều.

Thôi bỏ , cũng chỉ đùa cho vui thôi.

Cuối tuần, cùng hội bạn kéo quán vỉa hè làm một chầu ăn đêm.

Cô bạn Vương Phương chợt kéo tay áo , mắt sáng rỡ như fan girl bắt thần tượng: "Kìa, đằng cực phẩm soái ca kìa! Đẹp trai xỉu luôn á! Hạ Tình, để tớ sang xin phương thức liên lạc cho nhé?"

Tôi ngoảnh đầu theo hướng chỉ tay, thấy một mặc áo thun trắng, quần short đơn giản, tóc tai cắt tỉa gọn gàng, trông sạch sẽ và nam tính. Quả thực là điển trai, mà cứ thấy quen quen thế nào .

Tôi lắc đầu từ chối, nhưng trong đầu vô thức hiện lên gương mặt của Trần Hoài.

"Thôi , tớ chẳng hứng thú ."

"Ơ kìa, cứ thế thì bao giờ mới thoát ế hả cô nương? Tớ bảo , thời tới là cản kịp, cơ hội mắt là nắm lấy ngay!"

Vương Phương vốn là kiểu hướng ngoại chính hiệu, là làm, cô nàng xắn tay áo hùng hổ phi thẳng sang bàn bên cạnh.

dẻo mồm dẻo miệng gì đó, còn chỉ trỏ về phía .

Tôi hổ đến mức chỉ độn thổ, vội vàng cúi gằm mặt xuống dám ngẩng lên ai.

Chẳng mấy chốc, "soái ca" dậy và sải bước tiến về phía bàn của .

"Hạ Tình?"

Thanh âm thuộc thế. Tôi ngẩng mặt lên, ngẩn một hồi lâu mới kịp định thần .

"Anh là... Trần Hoài?"

Trần Hoài khẽ nhíu mày hỏi : "Em nhận thật đấy ?"

"Tại mặc quần áo nên em nhận thôi."

Lời thốt , cả đám bạn cùng bàn đồng loạt hít một ngụm khí lạnh, gian rơi im lặng kỳ lạ.

! Ý em là, bình thường thấy mặc quân phục, nay đồ thường phục nên em quen mắt thôi!"

Càng giải thích càng thấy sai sai, mặt đỏ bừng lên như gấc chín, còn lũ bạn thì bắt đầu ôm bụng ngặt nghẽo.

Trần Hoài nhướng mày, ý vị thâm trường: "Hóa là em chỉ nhớ đồ chứ nhớ ?"

Anh dứt khoát nắm lấy tay , kéo về phía bãi biển vắng ngay gần đó.

"Nếu thì, làm cách nào đó để em ghi nhớ thật kỹ mới ."

Loading...