Tổ Quốc Phát Người Yêu - Chương 1
Cập nhật lúc: 2026-01-19 14:23:48
Lượt xem: 240
Tôi say bí tỉ ngay trong đại hội thể thao của trường, thì đụng ngay một nhóm các bộ đội từng tham gia đợt tập huấn quân sự.
Trong cơn choáng váng, lao tới mặt một vẻ là thủ lĩnh, gào lên:
"Chú ơi, rốt cuộc thì bao giờ tổ quốc mới phát yêu cho cháu đây ạ?"
Chú thuận miệng chỉ đại một :
"Trần Hoài, bước !"
1.
Người vẫn bảo làm phù dâu quá ba thì dễ dính dớp ế chồng.
Nực thật, chính là phiên bản nâng cấp của cái dớp đó đây, vì đây là thứ sáu làm phù dâu .
Càng lớn tuổi, bạn gái độc quanh càng rơi rụng dần.
Phòng ký túc xá hồi đại học bảy đứa, giờ thành đủ chỉ tiêu làm phù dâu cho cả sáu cưới của chúng nó.
Cô bạn vỗ vai với vẻ mặt đầy cảm động, cứ như đang tiễn con gái về nhà chồng:
"May mà còn đấy Tiểu Hạ. Coi như thành sứ mệnh phù dâu quốc dân . Thế bao giờ mới đến lượt lên xe hoa đây?"
Tôi cũng lắm chứ, nhưng ngặt nỗi... tiên đàn ông cái .
Hồi còn học cấp hai, suốt ngày rót mật tai rằng chỉ cần chăm chỉ học giỏi, lớn lên tổ quốc sẽ tự động phát yêu cho.
Tôi tin sái cổ. Đến tận lúc học xong thạc sĩ, đột nhiên sang hỏi : "Ơ, mãi chẳng thấy con dẫn đứa nào về yêu đương thế?"
Tôi ngơ ngác đáp trả:
"Con vẫn đang đợi giới thiệu mà. Chẳng bảo tổ quốc sẽ phát cho con ?"
Mẹ như kẻ dở , sang ba thở dài thườn thượt:
"Xong đời , dạy cho lắm giờ ngu luôn . Đứa con gái chắc giữ nuôi cả đời quá."
Bà chẳng sai chút nào. Tôi chạm ngưỡng 30 mà vẫn tìm nổi một đối tượng nào hồn để hẹn hò nghiêm túc.
Nhìn bạn bè cũ giờ ai nấy đều đôi cặp, lòng cũng tránh khỏi cảm giác chạnh lòng.
Cũng chẳng là quá khát khao kết hôn, chỉ là ở cái độ tuổi "phơi phới" , đôi lúc cũng thấy... thèm đàn ông.
Trong lễ bế giảng đại hội thể thao của trường, Tôi uống vài ly rượu vang, lúc mới đầu vẫn còn khá tỉnh táo. một lúc, cơn say bắt đầu ập tới khiến đầu óc cuồng.
Chẳng lẽ vã đàn ông đến mức sinh ảo giác ?
Trước mặt là một dàn các trai mặc quân phục xếp hàng dài, nào nấy cao lớn, vai rộng, lưng thẳng tắp, toát khí chất rắn rỏi đầy nam tính.
Đặc biệt là thứ hai từ trái sang, lông mày sắc như kiếm, ánh mắt sáng quắc, sống mũi cao thẳng. Cả tỏa khí thế mạnh mẽ chẳng khác gì nam chính phim hành động.
Đàn ông cực phẩm đầy đấy, mà chẳng ai thuộc về . Nghĩ đến đây thấy ấm ức vô cùng.
Thế là loạng choạng tới, mặt một chú trung niên trông dáng lãnh đạo bắt đầu mếu máo:
"Huhu chú ơi... bao giờ thì tổ quốc mới phát yêu cho cháu đây?!"
Chú khựng một nhịp bật thành tiếng:
"Cô bé tìm yêu ? Năm nay bao nhiêu tuổi ?"
Tôi tuôn một tràng, khai hết từ nghề nghiệp, học vấn cho đến cả gia phả ba đời nhà .
Ánh mắt chú bỗng trở nên hiền từ và đầy vẻ quan tâm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/to-quoc-phat-nguoi-yeu/chuong-1.html.]
"Khá đấy, đúng là trùng hợp, chú một cực kỳ hợp với cháu."
Dứt lời, chú đầu hô lớn:
"Trần Hoài, bước !"
Ngay đó, nam thần lông mày kiếm thật sự bước khỏi hàng.
Anh bước đến mặt , "bốp" một cái – thực hiện động tác chào nghiêm chỉnh:
"Báo cáo Chính ủy!"
2.
"Trần Hoài, cũng chẳng còn trẻ trung gì nữa, chuyện cá nhân lo giải quyết sớm thì mới yên tâm công tác ."
Chính ủy dặn dò một cách chân tình, chỉ tay thẳng về phía :
"Tổ chức yêu cầu làm bạn trai của cô bé . Cậu đồng ý ?"
Trần Hoài híp mắt, bắt đầu đ.á.n.h giá một lượt từ đầu đến chân.
Anh tiến gần hơn. Đến tận lúc mới nhận cao hơn tưởng tượng nhiều.
Khi chắn mặt, cái bóng to lớn bao trùm lấy , tạo một áp lực cực kỳ mạnh mẽ.
Cơn say cũng vơi phân nửa, bắt đầu thấy hối hận vì hành động bốc đồng của .
Thôi xong , chắc chắn nghĩ điên mất.
Các lính xung quanh dù vẫn đang nghiêm chỉnh, nhưng mắt ai nấy đều liếc về phía , cố nhịn đến mức khóe miệng cứ giật giật ngay cả đám sinh viên và đồng nghiệp trong trường cũng ngó nghiêng sang.
Tôi hổ đến mức chỉ tìm cái lỗ nào để chui xuống ngay lập tức.
Tôi gượng gạo nở một nụ :
"Ờm... chuyện đó, thật chỉ đang đùa…"
"Báo cáo Chính ủy, đồng ý!"
???
Tôi hình. Vậy là xong hả? Mọi chuyện đơn giản thế thôi ?
Hóa ... lừa . tổ quốc thực sự phát yêu thật!
Trong sảnh tiệc lập tức bùng nổ những tiếng giòn giã.
Các bộ đội cùng học sinh của đồng loạt vỗ tay hò reo nồng nhiệt:
"Hôm nay đúng là ngày lành tháng , Đại đội trưởng Trần làm nhiệm vụ mà cũng 'lượm' bạn gái xịn thế ?"
"Báo cáo Chính ủy! Tôi cũng bạn gái! Bao giờ thì tổ chức mới giải quyết cho đây?"
"Biến ! Mới nứt mắt 20 tuổi đầu mà đòi hỏi cái gì?!"
Giữa khí náo nhiệt , mặt nóng bừng lên vì ngại, chỉ cúi gầm mặt xuống.
lúc đó, một bàn tay thon dài, sạch sẽ với những đốt xương rõ rệt vươn mặt .
"Chào em, bạn gái. Anh là Trần Hoài."
Giọng thanh thoát, trầm ấm và đầy sức hút khiến cảm thấy tê rần cả .
Tôi ngẩn ngơ ngước lên , mất một lúc lâu mới định thần để lúng túng đưa tay bắt:
"Chào... chào , em tên là Hạ Tình."