Tình Yêu Thối Nát - Chương 8

Cập nhật lúc: 2026-01-08 07:09:11
Lượt xem: 1,262

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Thời gian cứ thế trôi qua từng ngày.

Anh diễn đủ bộ dạng hối của một kẻ lầm đường lạc lối đầu.

Luồng dư luận của dường như cũng đổi theo đó.

—— "Tuy rằng ngoại tình là sai, nhưng là do con tiểu tam xanh mặt dày Mạnh Vãn vượt giới hạn ."

—— "Dù quản lý Hạ cũng là trẻ tuổi tài cao, giàu như , kẻ tâm kế ăn mòn ngày đêm, nhất thời lầm đường lạc lối cũng là dễ hiểu."

—— "Giám đốc Hứa đuổi tiểu tam , còn gì để mà làm loạn nữa ?"

Tôi bỗng thấy vô cùng nực ngược.

Cuối cùng, ngay cả bạn bè cũng ướm lời thử lòng : "Hay là thử bắt đầu xem ."

Tôi đoạn video bạn đưa tới, đó là cảnh Hạ Chi Vi tỏ tình với năm đó.

Vào một ngày bình thường của năm lớp 12, lớp học ồn ào náo nhiệt, một nhóm lớn lao khỏi lớp để tranh ăn cơm.

Hạ Chi Vi đang xem bài luận tiếng Anh của , đột nhiên đến từ "forever", khuôn mặt trắng trẻo của bỗng đỏ bừng một cách kỳ lạ.

Tôi hiểu chuyện gì: "Có ngữ pháp ?"

Hạ Chi Vi rũ hàng mi xuống, hỏi thật nhanh: "Có yêu đương ?"

Anh dừng một chút, bổ sung thêm: "Ý là mãi mãi."

Ngày hôm đó, bầu trời màu hồng tím ngoài cửa sổ đến huyền ảo, đến mức chân thực, lẽ là để định vị mãi mãi vẻ của tuổi mười bảy trong ký ức.

Tôi kiên nhẫn xem hết đoạn video.

Người bạn là bạn cũ, quen từ lúc và Hạ Chi Vi mới bên hồi cấp ba.

Tận mắt chứng kiến chúng cùng trải qua sóng gió, từ khi thi đại học xong cho đến suốt những năm đại học, đến khi trắng tay lập nghiệp, cô khỏi bùi ngùi.

"Dù cũng là bảy năm mà, Nhược Dã, thanh xuân của con mấy bảy năm?"

Tôi cũng chân thành trả lời:

" , hồi mới bên , thích là thật lòng thích."

Sau đó, màn hình điện thoại vụt tắt, nhẹ nhàng đẩy nó trả .

"Cũng lẽ, thứ chính là tuổi mười bảy, là kỳ thi đại học, là những năm tháng mài giũa trong vô gian khổ trông vẻ lấp lánh ."

" tuyệt đối là Hạ Chi Vi của hiện tại."

Nửa tháng cuối cùng.

Hạ Chi Vi vẫn thâm tình như cũ, sức cứu vãn.

Tôi giả vờ hùa theo, phối hợp với sếp tổng thu hồi từng chút quyền lực trong tay .

Cuối cùng trong cuộc họp cổ đông quý tiếp theo, sếp tổng mặt tuyên bố bãi miễn chức vụ của Hạ Chi Vi.

Cả phòng họp xôn xao.

Hạ Chi Vi chắc chắn là ngờ tới, xung quanh đầy tai mắt của .

Trước chân ở công ty khép nép dỗ dành , chân lái xe đến vùng ngoại ô.

Ở đó Mạnh Vãn "kim ốc tàng kiều".

Sau khi sa thải, cô cũng thể trụ trong ngành nữa.

những gì cô học và chuyên môn ban đầu cũng khớp , huống hồ còn mang bê bối là tiểu tam nhưng vẫn làm.

Không ông chủ nào gia đình dám tiếp nhận cái "khoai tây nóng bỏng" .

Tôi thậm chí còn tên mạng của cô là gì, đang làm streamer ở công ty giải trí nào.

Hạ Chi Vi, xem, thông minh.

Cứ theo từng manh mối, sẽ thấy thủ đoạn của thật sự quá vụng về.

Cũng tỉnh táo, nhất thời hồ đồ mới phạm sai lầm.

Anh hiểu rõ tính cách của hơn ai hết, rõ những hậu quả đối mặt khi ngoại tình hơn ai hết, nhưng vẫn làm.

Vậy thì, đừng trách .

Nước cờ c.h.ế.t cuối cùng là do hạ quân .

Toàn bộ phòng họp lớn đều là tiếng bàn tán xôn xao.

Sếp tổng đích : "Quản lý Hạ khuyết điểm về đạo đức, ảnh hưởng nghiêm trọng đến danh tiếng công ty. Sau khi hội đồng quản trị công ty thống nhất thảo luận, quyết định xử lý sa thải."

Hạ Chi Vi cuối cùng cũng sụp đổ hình tượng.

Anh lớn tiếng mắng là đồ khốn, tâm cơ thâm trầm, ích kỷ trục lợi.

Mắng độc ác và tuyệt tình, bảo là một đứa con hoang ai dám gần gũi.

Tôi thong dong phát điên.

Kiên nhẫn văng nước miếng tung tóe.

Cuối cùng, cầm chiếc điện thoại vẫn luôn úp mặt bàn lên.

Đầu dây bên hiển thị cuộc gọi với Bà Hạ đang diễn .

Sắc mặt Hạ Chi Vi ngay lập tức trắng bệch bộ, thể tin nổi , cúi xuống điện thoại.

Giọng hòa nhã dịu dàng, nhanh chậm:

"Dì ơi, dì rõ cả chứ?"

"Con và Hạ Chi Vi còn khả năng nào nữa, là chính miệng đấy ạ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/tinh-yeu-thoi-nat/chuong-8.html.]

Đầu dây bên , Bà Hạ lên cơn đau tim, thậm chí thể một câu chỉnh, bà phát những tiếng "hộc... á".

Tiếp đó là tiếng vật thể ngã xuống đất trầm đục.

Tôi lạnh lùng đàn ông còn phẫn nộ giờ bừng tỉnh, hớt hải lao khỏi phòng họp lớn.

Lòng bàn tay siết chặt để những vết hằn xanh tím.

Thực , suýt chút nữa, chỉ thiếu một chút nữa thôi là mủi lòng.

Hạ Chi Vi, là ép .

Trước đây, để ý đến đ.á.n.h giá của đồng nghiệp về .

Thậm chí chỉ là vài lời bàn tán nhỏ nhặt cũng khiến buồn lâu.

hiện tại, lòng lạnh lùng cũng , thủ đoạn tàn độc cũng chẳng , đều quan trọng nữa.

Tôi tìm cho sếp tổng một cái cớ thích hợp để khai trừ rắc rối mang tên Hạ Chi Vi .

Tôi cũng tận tâm tận lực xử lý xong đơn hàng lớn cuối cùng cho công ty.

Ngày nghỉ việc, trời nắng .

Tôi bước khỏi tòa nhà công ty, bỗng thấy bảy năm qua trôi qua như trong một cái chớp mắt.

Người bạn cấp ba làm bác sĩ chủ trị báo cho , Bà Hạ đang ở bệnh viện nhân dân một thành phố.

Tôi mang theo chiếc vòng ngọc phỉ thúy , rút thêm tiền mặt ——

Không nhiều ít, gấp đôi tiền lì xì bà đưa cho đầu gặp mặt.

Gió đầu thu chút se lạnh, khi bước xuống xe, kéo chiếc khăn quàng cổ.

Vốn tưởng rằng đây là biệt ly cuối cùng với nhà họ Hạ.

cuộc đời luôn đầy rẫy kịch tính ở những nơi ngờ tới.

Tôi đến cửa phòng bệnh, thấy Mạnh Vãn ở bên trong.

đang ôm bụng, bụng lộ rõ.

Hạ Chi Vi tóc tai rối bù, mặt mũi xám xịt suy sụp.

"Bố, , hai chấp nhận Mạnh Vãn cũng nữa , cô t.h.a.i ."

Ông Hạ cũng thèm Mạnh Vãn một cái, nghiến răng nghiến lợi : "Chỉ cần mù thì sẽ thấy rõ, cô điểm nào bằng Hứa Nhược Dã! Từ đầu đến chân chỗ nào sánh ?"

Hạ Chi Vi cũng trở nên cáu kỉnh: "Vậy bố bảo con làm ? Con như đứa cháu ngoan chạy chạy bồi tội xin , Hứa Nhược Dã chẳng những nể tình mà còn c.ắ.n ngược con một cái! Nếu tại cô , con thể sa thải!"

Nói xong, biểu cảm của càng thêm dữ tợn:

"Lúc ở bên cũng , thì vẻ tranh giành, thực chất dã tâm lớn hơn bất cứ ai. Ở công ty cô chèn ép con nơi thì thôi , ở nhà con còn đụng một ngón tay của cô ! Là đàn ông thì ai mà nhịn nổi?"

Mạnh Vãn sướt mướt canh bên giường: "Bố..."

"Đừng gọi là bố! Không dám nhận! Mặt mũi nhà họ Hạ hai đứa các bôi tro trát trấu hết !"

Chỉ bà Hạ đang đối diện cửa là thấy , ánh mắt trong phút chốc lóe lên một tia sáng yếu ớt.

Bà run run đưa tay lên, giọng yếu ớt : "Tiểu... Tiểu Hứa..."

Tôi bước , Mạnh Vãn lập tức giống như con mèo giẫm đuôi mà nhảy dựng lên.

cảnh giác chắn mặt Hạ Chi Vi:

"Chị đến đây làm gì! Chị đến đây làm gì!?"

"Tôi cho chị , Hứa Nhược Dã, hai chia tay , chị bây giờ xen chính là tiểu tam!"

Tôi nhướng mày:

"Ồ, hóa tiểu tam cũng sợ tiểu tam mới ."

Môi Mạnh Vãn run rẩy, lời nào, chỉ trừng mắt dữ dội.

Tôi mỉm :

" cô yên tâm, ai cũng thích lục lọi đàn ông trong thùng rác ."

"Tôi và cô bây giờ chỉ còn một mối quan hệ duy nhất, đó là con nợ và chủ nợ. Còn nhớ giấy nợ cô từng cho ? Cô cần trả 150 triệu cả vốn lẫn lãi."

Cả run lẩy bẩy.

Hợp đồng tài trợ năm đó ghi là tự nguyện tặng cho, chỉ tính đến khi đủ tuổi trưởng thành.

Tiền ăn ở suốt bốn năm đại học của cô đều là chi trả.

đòi, thì cô trả.

Hạ Chi Vi nghiến răng nghiến lợi qua:

"Hứa Nhược Dã, còn đang giường bệnh, cô cứ nhất định dồn đường cùng thế ?"

Tôi khoanh tay ngực.

"Hạ Chi Vi, cái tính trốn tránh trách nhiệm của chẳng đổi chút nào."

"Ngoại tình thì trách đàn bà, sa thải thì trách yêu cũ."

"Dì rốt cuộc lời của ai kích động đến mức , trong lòng tự hiểu rõ."

Nói xong, đặt thẻ ngân hàng và hộp gấm đỏ lên tủ đầu giường.

"Nghe kẻ cùng đường còn cố tình vay nặng lãi để đào tiền ảo, lỗ mất 5 tỷ cơ đấy."

"Hạ Chi Vi, chia tay vui vẻ, chúc may mắn."

Còn , cuối cùng cũng chặt đứt sự dây dưa của bảy năm .

Loading...