Tình yêu hoá thành hối tiếc - Chương 9

Cập nhật lúc: 2026-01-04 12:52:55
Lượt xem: 1,163

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AKUALKemA1

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Công việc là công việc.

Khi theo Trương ký giả bước phòng khám quen thuộc tại Bệnh viện Nhân dân 1 thành phố, Phó Từ Bạch đang bàn làm việc.

Trên trán còn quấn băng gạc, sắc mặt tái nhợt, chiếc áo blouse trắng khoác nhăn nhúm, cổ áo lệch lạc.

Kể từ giây phút đẩy cửa bước , ánh mắt rệu rã của đột ngột tập trung , giống như sắp c.h.ế.t đuối thấy khúc gỗ trôi, dán chặt lấy rời.

Trương ký giả rõ ràng cũng cảm nhận bầu khí kỳ quái .

Anh hắng giọng, đành bấm mở bút ghi âm: "Bác sĩ Phó, chúc mừng nhận danh hiệu 'Bác sĩ trẻ tiêu biểu'. Xin hỏi tâm đắc gì về việc giao tiếp giữa bác sĩ và bệnh nhân ?"

Suốt quá trình phỏng vấn, Phó Từ Bạch đều trả lời một cách lơ đãng.

Những câu trả lời chuyên môn của máy móc và ngắn gọn, nhưng ánh mắt luôn dõi theo từng cử động của .

Ngay khi buổi phỏng vấn sắp kết thúc, cửa phòng khám khẽ đẩy .

Tưởng Chi Chi ở cửa, mặc một bộ đồ blouse trắng phẳng phiu, thẻ nhân viên n.g.ự.c cho thấy cô là bác sĩ chủ trì của khoa Sản. Bụng của cô nhô lên, mặt nở nụ vặn.

"Trương ký giả," cô thanh lịch bước , tự nhiên cạnh Phó Từ Bạch, " hỏi thăm một chút về đời sống tình cảm của chồng nhỉ? Chúng vốn là cặp vợ chồng kiểu mẫu nổi tiếng trong bệnh viện đấy."

Ngón tay Tưởng Chi Chi cố tình phô trương chiếc nhẫn cưới ba cara.

"Cái là tuần Từ Bạch còn đặc biệt bay sang Paris mua cho đấy."

khoe khoang với rằng cô và Phó Từ Bạch mặn nồng đến thế nào.

Tiếc .

Tôi chẳng còn bận tâm từ lâu.

Trương ký giả cũng ngượng ngùng đẩy gọng kính: "Cái ... bác sĩ Phó, cuộc sống gia đình của đúng là khiến ngưỡng mộ..."

"Ngưỡng mộ?" Phó Từ Bạch đột nhiên thấp một tiếng, tiếng khàn đặc như tiếng giấy nhám mài qua cổ họng, "Tôi đ.á.n.h mất chính ..."

Anh ngước đôi mắt vằn tia m.á.u lên, thẳng : "Hình như... bao giờ rõ trái tim . Tôi đ.á.n.h mất thứ quý giá nhất ."

Nụ mặt Tưởng Chi Chi đông cứng ngay lập tức: "Từ Bạch!" Giọng cô mang theo cơn giận dữ kìm nén, "Anh đang ?"

cố gượng sang Trương ký giả, giọng điệu cố ý tỏ nhẹ nhàng: "Anh đừng để ý, dạo mệt quá. Tình cảm của chúng , tháng con chúng sẽ chào đời ..."

dịu dàng vuốt ve bụng , nhưng ánh mắt sắc lẹm lướt qua : "Đến lúc đó nhất định tới uống rượu đầy tháng nhé."

Trương ký giả chỉ thể gượng gật đầu.

Tôi thu bút ghi âm, dậy chuẩn rời .

"Lan Lan " Phó Từ Bạch đột ngột phắt dậy, giá treo dịch truyền kéo đổ kêu loảng xoảng, "Nếu... nếu ly hôn với cô ..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/tinh-yeu-hoa-thanh-hoi-tiec/chuong-9.html.]

Trong phòng khám đột nhiên im phăng phắc, tất cả nhân viên y tế đều nín thở.

Tôi đầu , thấy gương mặt tái mét tức khắc của Tưởng Chi Chi, khẽ nhếch môi:

"Đợi ly hôn thật hãy ."

Vừa bước khỏi tòa nhà khám bệnh, Tưởng Chi Chi từ phía đuổi theo.

Trên trục đường chính đầy qua của bệnh viện, cô đột nhiên "bịch" một tiếng quỳ xuống mặt , sự chứng kiến của bao nhiêu , cô giơ tay lên tự tát mạnh mặt hai cái.

"Chị Lan Lan!" Cô lóc t.h.ả.m thiết như hoa lê dính hạt mưa, áo blouse trắng dính đầy bụi bặm, "Cầu xin chị hãy tha cho chúng ! Tôi m.a.n.g t.h.a.i bảy tháng , chịu nổi sự kích động như ..."

ghì chặt lấy vạt áo , móng tay đ.â.m sâu lớp vải:

"Chị cũng đưa cho chị, tiền bạc, quyền lực? Chỉ cầu xin chị đừng quấn lấy Từ Bạch nữa..."

Bệnh nhân và nhân viên y tế vây xem ngày càng đông, tiếng xì xào bàn tán ập đến như thủy triều.

"Trông cô gái cũng t.ử tế mà làm cái việc thất đức thế !"

"Mấy đứa con gái bây giờ chọn đàn ông vợ mà tay thôi!"

Một bà lão tóc bạc phơ run rẩy chỉ tay : "Cô gái ơi, làm tiểu tam là sẽ báo ứng đấy! Thiên lôi đ.á.n.h c.h.ế.t đấy!"

Tôi cúi đầu Tưởng Chi Chi vẫn đang quỳ đất, lặp từng chữ một:

"Phải đấy, làm tiểu tam thì đúng là nên thiên lôi đ.á.n.h c.h.ế.t."

Ánh mắt dừng ở cái bụng nhô lên của cô , giọng lớn nhưng như mũi dùi băng đ.â.m tai cô :

"Chỉ sợ báo ứng ... sẽ liên lụy đến đứa trẻ vô tội."

Tưởng Chi Chi đột ngột ôm lấy bụng, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy trong nháy mắt.

Trong đôi mắt luôn đầy rẫy sự tính toán , đầu tiên lộ nỗi sợ hãi chân thực.

"Cô, cô ý gì?" Giọng cô run rẩy.

Tôi cúi sát gần cô , dùng âm thanh chỉ hai thấy để :

là, đầu ba thước thần linh. Năm đó cô leo lên giường của Phó Từ Bạch như thế nào, con của cô cũng sẽ đời chỉ trỏ như thế đó."

giống như rút hết sức lực, bệt xuống đất.

Tôi khẽ , rẽ đám đông ngoài.

Về đến nhà, Hoắc Vọng đang đeo tạp dề bận rộn trong bếp, mùi thơm của canh sườn tỏa khắp căn phòng.

Tôi há miệng, lời định cứ quanh quẩn nơi đầu lưỡi, cuối cùng hóa thành một tiếng thở dài: "Em gặp chút rắc rối nhỏ."

Loading...