Tình Yêu Dịu Kỳ - Chương 84: Bàn tay đặt sai chỗ.
Cập nhật lúc: 2026-04-28 13:41:03
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Sáng hôm . Như thường lệ, Chu Mạc đẩy xe đưa Bùi Thư Ly ngoài dạo mát. Khi ngang qua một hành lang, hình như thấy cảnh gì thú vị nên dừng .
“Có chuyện gì ?” – Bùi Thư Ly hiểu hỏi.
“Qua chào hỏi chút.” – Chu Mạc tiếp mà đẩy cô rẽ một hướng khác.
Lúc , Trần Minh Thương đang ôm một cô gái nhỏ nhắn băng ghế trong bệnh viện. Hai mắt khẽ nhắm, gương mặt vốn lạnh lùng ngày thường trở nên dịu dàng lạ thường. Cô gái phủ kín bằng chăn và áo khoác, chỉ lộ nửa khuôn mặt đỏ hây hây, cả vùi lòng , nhịp thở nhẹ nhàng, bình yên…
Khi Bùi Thư Ly nhận tình huống mắt, khung cảnh ấm áp như cơn sóng lớn ập đến, khiến cô chấn động. Phản ứng đầu tiên là xoay xe rời , nhưng Chu Mạc ngăn cản.
“Giờ còn cho là chỉ đang diễn trò nữa ?” – Chu Mạc thì thầm bên tai cô – “Để cho em thế nào là diễn trò: diễn trò là khi cần thì mang khoe, khi cần thì quăng sang một bên, mặc kệ sống c.h.ế.t. Ngay cả khi cha em gặp chuyện, cũng chẳng đoái hoài… Giống như cách đối xử với em đấy!”
Bùi Thư Ly cố nén giận, nổi đóa với Chu Mạc: “Anh hiểu bao nhiêu về chúng mà dám như thế…”
Trần Minh Thương dường như cảm giác gì đó, khẽ mở mắt. Nhìn thấy Bùi Thư Ly cách đó vài bước, sắc mặt vẫn tự nhiên chút né tránh: “Thư Ly.”
Chu Mạc thản nhiên đẩy xe tiến thêm vài bước.
“Triều An ?” – Bùi Thư Ly tỏ lo lắng hỏi.
Trần Minh Thương xoa xoa mái đầu mềm mại của Triều An: “Ham ăn, đau bụng, viêm dày cấp tính…”
“Ồ…” – Nhìn động tác mật và tự nhiên của , Bùi Thư Ly thoáng chút bối rối, nhưng vẫn giữ nụ lịch sự mặt.
Tôi cứ tưởng vẫn đang giường, định lăn vài vòng, kết quả động tác quá lớn, suýt nữa lăn khỏi Trần Minh Thương khiến bản giật tỉnh dậy.
“Đỡ hơn ?” – Trần Minh Thương hỏi. Truyền dịch xong từ lâu nhưng thấy Triều An ngủ ngon nên đ.á.n.h thức.
Tôi dụi mắt, thấy rõ Bùi Thư Ly và Chu Mạc đang đó, hiểu tình huống là gì. Giây nhận vẫn đang đùi Trần Minh Thương, vội dậy, gãi đầu: “Trời sáng ?”
“Ừm.” – Trần Minh Thương đáp, định dậy nhưng cau mày xuống.
Tôi lập tức phản ứng, mắt ngấn nước nhào tới đ.ấ.m đấm chân : “Xin xin … Chân tê !”
Cảm giác loại khỏi thế giới hai vẫn làm Bùi Thư Ly nhói lòng. Cô cố gắng giữ bình tĩnh lời từ biệt: “Evan, Triều An, .”
Tôi đầu : “Ờ, tạm biệt…”
Thật , nếu bỏ qua mối quan hệ phức tạp giữa Trần Minh Thương và Bùi Thư Ly, thì hành vi giữa họ hiện tại cũng chẳng gì sai. Ngay cả việc Trần Minh Thương đến bệnh viện thăm cô , nghĩ kỹ , cảm thấy lẽ là quá vô tâm.
“Bọn họ ở đây?” – Tôi hỏi.
“Đi ngang qua.” – Trần Minh Thương trả lời.
Tôi yếu ớt “ồ” một tiếng, còn gì mất mặt hơn việc bạn gái cũ của chồng thấy bộ dạng ăn no nhập viện.
Khi còn đang buồn rầu, Trần Minh Thương bỗng cau mày : “Tay!”
“Hả?” – Tôi ngẩng đầu lên khó hiểu, theo ánh mắt … Bàn tay đang đặt ở một nơi nên đặt. Tôi đỏ mặt rụt tay : “Em cố ý…”
“Không , cố ý cũng .”
“….” – Không vì mấy ngày nay cấm “gần gũi” , mà mỗi câu của đều gợi cảm đến lạ!
---------------
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/tinh-yeu-diu-ky/chuong-84-ban-tay-dat-sai-cho.html.]
Tối Chủ Nhật, các thầy cô tăng ca chấm xong bài thi, bảng xếp hạng cũng ngay. Trần Minh Thương là tin đầu tiên: hạng 100 trường, đúng y như dự đoán của , sai lệch chút nào.
Giáo viên chủ nhiệm và Lương Gia Hân quan hệ chị em nên khi Vũ Thảo Di đến hỏi thành tích của Gia Hân, cô thông báo Gia Hân tụt hạng mấy chục bậc, báo tin vui: “Bạn Triều An tiến bộ nhanh, dạo ngoan ngoãn chăm học, qua với mấy đứa hư hỏng ngoài xã hội nữa.”
Lúc Vũ Thảo Di đến, Lương Gia Hân đang bên cạnh. Nghe xong, bà chẳng còn tâm trạng quan tâm chuyện con gái tụt hạng, mà càng để ý đến Triều An hơn.
“Triều An thi hạng 100 trường ? Trước nay từng chuyện . Gia Hân, nó học lớp A, thi cử chắc chắn cạnh học sinh giỏi. Triều An… gian lận đấy?”
Theo hiểu của bà về đứa con gái ngang ngược ngốc nghếch , dường như chỉ thể nghĩ đến lý do đó mà thôi.
“Ai mà ! Chắc !” – Lương Gia Hân ngập ngừng miễn cưỡng đáp.
Thực , cô là rõ nhất: Triều An tự làm bài. Lúc thi cô ngay Triều An và cố ý để ý. Con nhỏ đó gần như cắm đầu làm bài suốt buổi, mắt liếc ngang dọc gì. Nhìn Triều An cứ mãi vẽ vẽ còn tưởng đang vẽ linh tinh. Ai ngờ xếp hạng , đúng là top 100 trường. Với khác lẽ bình thường, nhưng với một học sinh cá biệt như Triều An đúng là kỳ tích.
“Dạo Triều An ngoan thật ?” – Vũ Thảo Di nhớ lời giáo viên.
“Cũng… .”
“Rõ ràng là để lấy lòng Trần Minh Thương, chắc cũng chẳng kiên trì bao lâu.” – Lương Gia Hân khinh thường .
Không cô và Trần Minh Thương hiện tại là gì với . Gọi điện bao nhiêu máy, nhờ cô truyền lời cũng chẳng đáp . Có lẽ đến tận trường gặp mặt.
“Mẹ, con bao nhiêu điểm?” – Lương Gia Hân lo lắng hỏi.
Vũ Thảo Di lạnh giọng: “Hạng 103, rớt khỏi top 100 . Gia Hân, dạo con cứ lơ là thế là . Phải chú tâm học hành, đừng mơ mộng viển vông nữa. Con hiểu ý chứ?”
Lương Gia Hân cúi gằm mặt . Viển vông? Ngay cả Triều An còn làm , chẳng lẽ con ?
Lương Đông bước xoa dịu khí: “Gia Hân cũng áp lực lớn, bà đừng nó nữa. Lần cố gắng là .”
“Ba…” – Lương Gia Hân lập tức chạy đến như tìm thấy cứu tinh.
“Ông cứ chiều nó!” – Vũ Thảo Di bất mãn.
Lương Đông cợt: “Gia Hân, con lên phòng học bài ! Ba với chuyện chút.”
Lương Gia Hân sợ mắng, liền chạy biến lên lầu.
Vũ Thảo Di con gái sang hỏi: “Có chuyện gì?”
Lương Đông tựa sofa, vẻ mặt khó đoán: “Công ty của Phạm Quốc Thanh… chắc trụ lâu nữa!”
“Sao ?” – Vũ Thảo Di ngạc nhiên. Bà gì.
Thời gian gần đây, Phạm Quốc Thanh liên lạc với bà, cũng nhắc gì đến Triều An. Bà cũng chủ động hỏi.
Lương Đông hừ nhẹ: “Tự nhiên nhắm . Gần đây tên Tô Chấn vốn thiết với ông cũng xui xẻo theo. Trước còn mở rộng nước ngoài, giờ thì ngoan ngoãn ở nhà như cháu ngoan!”
“Là ai làm ?” – Vũ Thảo Di hiểu. Ai thể trong thời gian ngắn khiến cả Phạm Quốc Thanh lẫn Tô Chấn gặp họa?
Lương Đông liếc bà đầy ẩn ý: “Hỏi cô con gái của bà !”
“Ý ông là gì?” – Vũ Thảo Di rõ “cô con gái ” mà ông là Triều An.
“Là Trần Minh Thương làm. Vì Phạm Quốc Thanh và Tô Chấn định liên hôn, làm thông với . Triều An giờ là của Trần Minh Thương, bên chịu buông tay, bên dám ‘mò hang hùm’. Không diệt mới lạ! Trước giờ đ.á.n.h giá thấp Triều An . Tôi thấy Trần Minh Thương đối xử với con bé tệ, bà đừng tránh né nó nữa, nên tranh thủ quan hệ, sẽ ích!” – Câu cuối mới là mục đích thật sự của Lương Đông.
“Nếu Triều An thật sự thể chuyện mặt Trần Minh Thương, thì cũng xem như phúc. … con bé với vốn chẳng chung một lòng.” – Vũ Thảo Di dám chắc – “Để hôm nào tìm nó chuyện xem !”