Tình Yêu Dịu Kỳ - Chương 78: Em không nỡ

Cập nhật lúc: 2026-04-25 14:14:07
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

“Vợ ơi…”

Trần Minh Thương ngày càng giở trò lố bịch, cuối cùng cũng nhịn nổi mà gào lên, “Tránh xa ! Chú phiền c.h.ế.t !”

“Không phiền.”

“…”

Tôi cố gắng giữ bình tĩnh, còn đang định tiếp thì đầu dây bên , Bùi Thư Ly cúp máy mất .

Thế là xong luôn hả? Mình xem là đ.á.n.h mà thắng ?

Trần Minh Thương , bắt nạt phụ nữ của , là tự gây nghiệp đấy nhé.

Tôi , ngẩng đầu lên, hai tay ôm lấy mặt vỗ hai cái, “Này, tỉnh , lúc nãy Bùi Thư Ly gọi tới đấy! Tôi làm gì , cũng thấy đấy, ngày mai đừng mà chối, ? Hả?”

Tôi cho rõ ràng, để tránh minh bạch . Tuy chồng  sai, là chính thất, nhưng chính thất dễ ghét nhất đó.

Trần Minh Thương thấy , miệng vẫn vô thức đáp , “Không , , .”

Hoàn là học theo cái giọng điệu thường ngày của .

“Chú…” cuối cùng cũng hiểu cái cảm giác cãi chày cãi cối là thế nào. Nghĩ thì Trần Minh Thương cũng khá thảm, ngày nào cũng xỉa xói.

Tôi còn đang vì cuộc điện thoại khi nãy mà bực bội, nghĩ mãi đêm hôm khuya khoắt Bùi Thư Ly gọi tới là vì chuyện gì, khi nào là việc gấp gì , lỡ máy tạo hiệu ứng cánh bướm kéo theo hậu quả thì trách ai…

Còn đang nghĩ ngợi thì bỗng nhiên thể nhấc bổng lên, khiến giật theo phản xạ ôm chặt lấy cổ Trần Minh Thương, đến khi phản ứng thì bắt đầu giãy giụa túi bụi, “Trần Minh Thương, chú làm gì ?”

“Làm em.”

“Tôi cảnh cáo chú, đừng nổi cơn điên vì rượu!” Tôi nghiến răng nghiến lợi.

Trần Minh Thương ném cho ánh mắt kiểu “ điên em làm gì ”, ba bước hai bước bế phòng khách, thèm phòng ngủ mà trực tiếp ném lên ghế sofa, một chân đất, chân gác ngang qua khóa chặt, chậm rãi cởi áo như thể đang tao nhã đeo khăn ăn chuẩn dùng bữa…

Tôi vung tay đ.ấ.m đá túi bụi, hai đ.á.n.h đến mức thở chiếc sofa chật chội, Trần Minh Thương những buông tha mà ánh mắt còn hiện rõ sự chiếm hữu điên cuồng… Tôi đàn ông là giống loài chịu nổi khiêu khích, càng phản kháng thì càng kích thích bản tính thích chinh phục của !

“Trần Minh Thương, chú còn nhớ hứa gì với ?”

“Ngày mai là thứ Bảy.” Môi Trần Minh Thương dán sát , giọng khàn đặc đến mức khiến mê mẩn.

Tôi dùng tay chặn để trống chuyện, “Không chuyện đó! Ba tháng chú , chỉ cần trong ba tháng phạm lớn thì chú sẽ đồng ý vô điều kiện một yêu cầu của !”

“Rồi ?”

“Rồi… ngủ riêng! Không sự cho phép của thì chú động tay động chân !”

Trần Minh Thương im lặng, nín thở chờ đợi, trong lòng nghĩ lẽ định nuốt lời? Hay bày thêm trò gì quái đản nữa?

Trần Minh Thương suy nghĩ một chút , “Nói dối.”

Tôi tức thì c.h.ử.i bậy, “Khốn kiếp! Mặt mũi chú ? Chú định lật kèo hả? Chú đàn ông ! Đồ biến thái Trần Minh Thương! Đồ già dê màu hường…”

Tôi c.h.ử.i hăng say, từ ngữ phong phú lặp từ nào. Trần Minh Thương chẳng những tức, còn mắng , “Đồ dối…”

“Chú mới là đồ dối, đại bịp bợm!” Nếu mắt thể phóng lửa thì giờ Trần Minh Thương cháy thành tro.

“Ba tháng hôm nay, mà là ngày mai, đúng ?” Giọng Trần Minh Thương bình thản như .

Tôi đơ . Không thể nào! Tên những quên, mà còn nhớ chính xác? là ngày mai mới hết hạn thật, tưởng lệch một hai ngày cũng chẳng , huống chi đang say như thế cơ mà.

là mỗi tên biến thái đều điểm mạnh vượt trội hơn .

Tôi nhanh chóng lấy điện thoại cho xem thời gian, “Chú , còn tới mười phút nữa là sang ngày mai !”

vẫn tới.” Trần Minh Thương xong liền khóa c.h.ặ.t t.a.y , “Chúng tranh thủ thời gian.”

Tôi quả quyết, “Có tranh thủ kiểu gì thì chú cũng thể xong 0h, chắc chắn là qua ngày!”

“Có thể mà, em kẹp chặt chút là .”

Đồ hổ! Câu trắng trợn của làm mặt đỏ bừng, cô vớ lấy chiếc gối đất ném thẳng mặt , “Chú! Mau! Biến! Cho! Tôi!”

Trần Minh Thương gạt gối , đầu vùi n.g.ự.c , “Em nỡ.”

Tôi phì một tiếng, “Chú bớt tự luyến !”

Trần Minh Thương nhíu mày, vẻ mặt phần tổn thương, “Em ghét chạm em đến ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/tinh-yeu-diu-ky/chuong-78-em-khong-no.html.]

Mắt đỏ lên mặt , “Rất ghét!”

rõ ràng lúc em cũng hưởng thụ mà.” Giọng vẻ ấm ức hiểu nổi.

Tôi nghiến răng, “Là bắt hưởng thụ đó!”

“Em còn đang giận chuyện của Thư Ly?” Trần Minh Thương thở dài, “Triều An, hình như làm gì với em, em dùng quá khứ của để phán tội , thấy oan.”

Thư Ly, Thư Ly… gọi mật ghê nhỉ! Ai bảo quá khứ của quá mãnh liệt, còn ảnh hưởng tới cả hiện tại và tương lai của nữa.

Tôi lạnh lùng , “Tôi giận! Chú bao nhiêu phụ nữ thì liên quan gì đến !”

“Anh và cô , kết thúc .” Trần Minh Thương xoa xoa trán.

Đây là đầu tiên chủ động giải thích với , đầu tiên rõ ràng rằng giữa và Bùi Thư Ly còn gì nữa. Nghĩ khi nãy cũng vội vã gọi cho Bùi Thư Ly, thấy lòng dịu xuống… Tôi bao giờ nghĩ lúc yếu mềm đến thế, chỉ vài câu của khiến lung lay. Mình thật sự còn là Phạm Triều An từng thể dung thứ bất chuyện gì ?

Cảm giác như đang đ.á.n.h mất bản khiến hoảng loạn.

Trong lúc còn thất thần, Trần Minh Thương liền thừa cơ dán gần, giật tránh, ai ngờ cơ thể lăn lộn một vòng ngã xuống đất, đầu đập trúng cạnh bàn , đau đến mức hét toáng lên. Trần Minh Thương lập tức tỉnh táo, vội vàng ôm mặt lên xem, chỉ thấy trán đỏ bừng, da trầy xước còn đang chảy máu…

Trần Minh Thương đang định dịu dàng an ủi vài câu, thì gào to một tiếng:

“Má ơi, đau c.h.ế.t ông nội !!!”

“…” Mọi cảm giác thương hoa tiếc ngọc của Trần Minh Thương lập tức tan biến sạch sành sanh.

Nếu thấy thương thì chắc chắn trừ sáu trăm điểm.

“Đừng nhúc nhích, để xem nào! Phạm Triều An, em đúng là gây chuyện.” Trần Minh Thương trách móc.

“Chú còn ! Không tại chú .” Tôi tỏ vẻ oan ức, mắt ngân ngấn nước.

Trần Minh Thương đành phòng lấy hộp t.h.u.ố.c xử lý vết thương cho .

“Đau đau đau… nhẹ thôi , đau c.h.ế.t nè!”

“Ừm…” Miếng bông thấm t.h.u.ố.c chạm vết trầy liền khiến la oai oái, “A! Đừng chạm chỗ đó nữa! Đau quá…”

Trần Minh Thương đến mức chỗ nào đó càng thêm căng tức khó chịu, cuối cùng nhịn nữa, ném mạnh miếng băng gạc xuống, “Em kêu thêm tiếng nữa thử xem! Đừng đầu thương, cho dù xương gãy cũng làm em luôn ngay bây giờ!”

Tôi rụt cổ, im bặt.

Cầm thú! Không !

Trần Minh Thương băng bó xong thì mặt đen thui thẳng phòng tắm.

----------------------

Xem như may mắn thoát nạn, nhưng vẫn thấy bực bội trong lòng, thừa lúc Trần Minh Thương đang tắm thì lén ban công gọi điện cho Thẩm Hoa.

“Triều An, tìm tao chuyện gì?”

Quả nhiên Thẩm Hoa ngủ, giọng tỉnh táo lắm!

“Đang làm gì đó?”

“Chơi game ở ký túc xá.”

“Ồ, nếu bất tiện thì để hôm khác tao gọi .”

“Đừng đừng đừng! Mày tìm tao, lúc nào tao cũng rảnh!”

Lập tức, thấy tiếng la hét c.h.ử.i bới bên điện thoại.

“Nửa đêm nửa hôm ai gọi đấy?”

“Không mày mày bạn gái ?”

“Khỉ thật! Quay đây! Đồ đồng đội heo!"

“Nè, Triều An, mày !”

Tôi ngượng, “Xin , làm phiền .”

Thẩm Hoa nhức đầu, “Triều An, cứ chuyện kiểu đó với tao ? mày còn khách sáo nữa là tao giận đấy! Mau! Mắng tao một câu , lâu lắm , nhớ quá!”

“Biến , đồ điên!” Tôi hết chỗ , thằng nhãi cứ xem bình thường là bất thường, cứ hành hạ mới thấy thoải mái, hại cũng tốn sức c.h.ử.i cho miệng nó.

Loading...