Vừa thấy chị móc điện thoại , Bình An lập tức giật lấy, ôm chặt trong lòng như sắp đến nơi:
“Chị ơi...”
“Sao thế? Trả đây!”
“Chị ơi, đừng để ba tới đón em!” Những giọt nước mắt tròn xoe lăn xuống má bé tí tách.
Tôi khẽ ho một tiếng, nghiêm giọng: “Khóc cũng vô ích, đưa đây!”
Trần Minh Thương gần: “Thôi, cần vội. Hai chị em chơi một lúc .”
Ban đầu còn tưởng ghét đứa em cùng cha khác , ai ngờ quan hệ giữa hai khá .
Tôi liếc một cái: “Không gấp? Nếu bọn họ mà tìm tới bảo em là kẻ bắt cóc, chẳng cả bằng chứng rành rành ở đây ?”
Trần Minh Thương mỉm nhàn nhạt: “Thì ? Có ở đây, cho dù em thật sự bắt cóc Bình An, thì họ cũng chẳng làm gì em.”
Tôi: “…”
Người đàn ông thể làm đến thế thật ? kỳ lạ , xong lời , cảm thấy yên tâm hẳn. Hôm nay cũng , nếu , chắc tìm Bình An nhanh như .
Tôi gom hết đồ đạc cất ba lô, định bế em trai lên nhưng nổi, suýt nữa ngã nhào, may mà lưng một đôi tay kịp thời đỡ lấy, vòng tay ôm trọn hai chị em lòng.
Bình an liền thò đầu từ vai chị, Trần Minh Thương bằng ánh mắt đầy cảnh giác:
“Chị ơi, chị bỏ theo một đàn ông, cần Bình An nữa! Chị ơi, đàn ông đó ?”
Nghe xong lời toát cả mồ hôi, thật sự nên giải thích với thằng bé.
Trần Minh Thương xoa đầu nhóc con: “Anh là rể của em.”
Tôi: “…” Nói thuận miệng nhỉ!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/tinh-yeu-diu-ky/chuong-34-anh-re-cua-em-la-anh-day.html.]
Bình An nghiêm túc gật đầu.
Tôi dở dở nhóc con: “Gật gì mà gật, em hiểu cái gì ?”
Bình An nghĩ mãi từ để diễn đạt, một lúc mới lên tiếng: “... Anh rể là sẽ đối xử với chị gái.”
Trần Minh Thương tâm trạng vui vẻ: “Ừ, em đúng. Lại đây, để rể bế. Chị em bế nổi em .”
“Anh rể bế!” Bình An giang rộng hai tay.
Mới đó đầu hàng kẻ địch, nhóc con, lòng tự trọng của em ?!
Trần Minh Thương ôm lấy bé, lập tức thấy nhẹ nhõm hẳn. Nhóc mập , còn bảo nhớ nữa chứ, nhớ đến mức mập thêm mấy ký!
“Anh rể, sẽ đối xử với chị chứ? Mẹ đàn ông lừa chị là ! Mẹ còn ... là cho Bình An chơi với chị nữa...” Nói tới đây, mắt bé rưng rưng.
“Đó là hai khái niệm khác , ‘ rể’ nghĩa là…” Trần Minh Thương bắt đầu giải thích nghiêm túc.
Tôi như vô cảm lưng, tay xách ba lô. Nghĩ thầm, hai họ chuyện hợp ghê.
Trên xe, Trần Minh Thương bỗng hỏi : “Thằng bé mới bốn tuổi, xa thế ?”
Tôi ôm Bình An lúc ngủ say, đáp bâng quơ: “Chỉ cần đường nó kéo một ‘cô ơi cháu lạc, nhà cháu ở gần trường Trung học phổ thông A’, đảm bảo sẽ đưa nó đến đúng chỗ.”
Trần Minh Thương tỏ vẻ tán thưởng: “Đứa nhỏ thông minh đấy.”
“Em dạy đó!” Tôi hớn hở khoe.
Trần Minh Thương lập tức đen mặt: “Không chuyện gì dạy con nít cách bỏ nhà ! Phạm Triều An, em đúng là...”
Biết lỡ lời, hổ gãi đầu.
Tự chuốc khổ , dạy ! lúc đó chỉ đang kể chiến tích năm xưa bỏ nhà của cho thằng bé thôi, ai ngờ nhóc con học hỏi nhiệt tình đến thế.