Trong phòng hiệu trưởng, của Tô Hạo đang sofa với thái độ chất vấn đầy giận dữ. Hiệu phó cùng trưởng ban giảng dạy đều mặt, họ dè dặt ngừng lời xin với bà .
“Chuyện là đây? Đợi cả ngày mà chẳng thấy ai mặt giải thích, con trai đ.á.n.h oan uổng thế ? Còn thương ngay chỗ đó nữa! Ngộ nhỡ chuyện gì, ai chịu trách nhiệm đây?” Bà hùng hổ mắng thẳng mặt khác.
Thấy cùng giáo viên chủ nhiệm bước , bà càng thêm tức giận chỉ thẳng mặt :
“Các bộ dạng con bé xem, còn dáng học sinh nữa ? Các thầy để loại ngổ ngược tiếp tục ở trường, nhà trường thấy quá vô trách nhiệm với phụ và các học sinh khác ?”
Nói xong bà sang mắng : “Thật hiểu cha cô dạy dỗ kiểu gì!”
Rõ ràng ngay từ đầu phía nhà trường liên lạc với gia đình , nhưng chẳng ai chịu giải quyết. Cuối cùng chỉ thể gọi đến để hứng chịu cơn thịnh nộ của phụ học sinh đánh.
Thầy phụ trách trưởng ban giảng dạy lúng túng hỏi: “Vậy… ý chị xử lý thế nào?”
Tình hình hiện tại khiến thầy đau đầu vô cùng, cả hai bên đều dễ đụng , nhưng nếu nhà Phạm Triều An mặt, đương nhiên nghiêng về phía phụ của học sinh đ.á.n.h .
Mẹ Tô Hạo như vật ô uế: “Nghe nó còn định học thêm một năm nữa? Tuy con năm nay thi cử điểm khá , chắc chắn sẽ trường đại học trọng điểm, cần ở cùng môi trường với loại như nó. tuyệt đối thể để thứ học sinh nhân cách méo mó như thế tiếp tục làm hại những học sinh khác!”
“Vâng , chúng hiểu, dù chị thì nhà trường cũng định xử lý như . Theo quy định, chúng sẽ khai trừ học bạ của em , chuyện nghi ngờ gì, chị cứ yên tâm!”
Môi run rẩy, sắc mặt tái . Họ muối đuổi học ?
Sắc mặt Tô Hạo dịu xuống một chút: “Còn tiền t.h.u.ố.c men, tiền bồi dưỡng, tổn thất tinh thần… mấy thứ đó thanh toán chứ! Quan trọng nhất là, phụ con bé dẫn theo nó đến tận nhà xin con trai ! Nếu , thì gặp toà ! Tôi sẽ kiện cho tội hình sự, yêu cầu xử lý nghiêm! Nếu nhớ lầm thì con bé đủ tuổi trưởng thành nhỉ? Học hai năm cơ mà, tất nhiên là đủ tuổi !”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/tinh-yeu-diu-ky/chuong-3-hy-vong.html.]
Cả thành phố ai cũng Hà Tuyết của Tô Hạo và nhà ba là đối thủ cạnh mặt trong chuyện kinh doanh, gặp cơ hội như thế thì bà thể lợi dụng để khiến ba mất mặt?
“Cái …” Hiệu phó khó xử lau mồ hôi, “Chị cũng tình hình bên nhà của Phạm Triều An mà… Chuyện chúng thực sự bó tay. Gọi điện sang bên đó, chỉ chuyện của Phạm Triều An liên quan gì đến họ nữa. Với … em học sinh , cũng thật tội nghiệp…”
Không liên quan gì đến họ nữa ? Con gái ruột mà liên quan gì, cha cũng vô tình thật đấy!
Mặt tối sầm , ánh mắt sâu như đáy vực khi những lời .
“Tội nghiệp nó? Con đ.á.n.h thì tội nghiệp, mà tội nghiệp nó? Còn nữa, cái gì gọi là các cách nào? Chuyện xảy trong trường học, các trách nhiệm liên hệ với phụ để giải quyết vấn đề! Các đang đùn đẩy trách nhiệm ?”
“Loại ngang tàn xem ai gì như nó…”
Chưa đợi bà hết câu, bật , giọng thấp như thì thầm, “Thằng đó đáng như . Đáng lẽ nên đá mạnh hơn nữa để tuyệt hậu luôn dòng họ nhà nó mới …”
Từng chữ, từng lời, rõ ràng vang lên trong phòng, chọc giận Hà Tuyết.
“Con nhỏ , mày cái gì!” – Hà Tuyết giận dữ giơ tay lên định tát .
… bàn tay thể hạ xuống . Lúc , điều đầu tiên lọt tầm mắt là chiếc khuy măng sét cài áo tinh xảo và sang trọng, đó là một bàn tay mạnh mẽ chắc chắn đang giữ chặt cổ tay của đàn bà hung hăng . Kế đến là khuôn mặt điển trai như tạc tượng của đàn ông trưởng thành, ngược sáng mà sắc lạnh, ánh mắt sắc bén đầy nguy hiểm của cộng thêm biểu cảm lạnh lùng khiến run sợ.
Anh ngay lưng , bàn tay lớn khẽ đặt lên mái tóc rối nham nhở, nhẹ nhàng xoa xoa như đang vuốt ve báu vật quý giá.
Giọng dịu dàng khẽ tai , “Xin , đến trễ.”
Tôi chẳng còn nhớ cái cảm giác nước mắt rơi là thế nào, nhưng trong khoảnh khắc , vành mắt bất chợt nóng lên cay xè.