“Sao thế?”
Giọng đàn ông trầm thấp vang lên kéo về thực tại.
“Chú… khi nào thì về?” Thật thể gọi Trần Minh Thương bằng nhưng thích, hơn những 16 tuổi cơ mà, gọi bằng , gọi chú để còn già chứ!
“Có chuyện gì ?”
“Ừ… chút chuyện.”
Tôi xưa nay sợ trời sợ đất, đây là đầu tiên cảm thấy lúng túng. Cuối cùng vẫn c.ắ.n răng mở miệng: “Ngày mai họp phụ .”
“Hả?”
Tiếng “Hả” của làm nổi cáu. Nói rõ ràng mà còn hiểu ?
“Chú thể đến họp phụ giúp !” Cảm giác như sỉ nhục, nghiến răng nghiến lợi từng chữ một.
Người vợ mới cưới gọi điện nhờ họp phụ , đàn ông bên điện thoại im lặng lâu, dường như thật sự ngờ tới vấn đề .
Đi họp phụ chuyện gì lạ, lạ là đầu tiên họp phụ cho con trai , mà là cho… vợ .
Một lúc , đáp: “Được.”
Anh thực sự… đồng ý ?
Cuộc điện thoại với như c.h.ế.t đuối vớ phao cứu sinh, vốn dĩ cũng đặt nhiều hy vọng, nhưng ngờ đồng ý mà hề hỏi lý do.
“Mấy giờ?” Anh hỏi.
“Hả?”
“Anh hỏi mấy giờ họp?”
“À, hai giờ chiều mai.”
“Anh .”
Ngay đó, thấy đầu dây bên đang dặn dò trợ lý đặt vé máy bay.
“…”
“Còn chuyện gì nữa ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/tinh-yeu-diu-ky/chuong-2-chong-di-hop-phu-huynh-cho-vo.html.]
“Hết .”
“Vậy mai gặp em ở trường.”
“Ừ.”
Tôi ngơ ngác cúp máy, trong lòng khỏi thấy chút cảm kích. Anh chỉ đồng ý mà còn chẳng hỏi vì gọi ba họp phụ , thậm chí một câu cũng truy vấn thêm gì cả.
Bỗng nhiên thấy thấp thỏm. Tôi vẫn với , chỉ đơn thuần là họp phụ … mà còn gây chuyện lớn nữa.
Tối hôm đó, mất ngủ cả đêm.
Hai giờ chiều ngày hôm , mặt ở trường, đợi cổng. Buổi họp phụ hôm nay chủ yếu để trao đổi về vấn đề chọn nguyện vọng đại học. Nếu vì đ.á.n.h , thì vốn chẳng cần gọi phụ đến làm gì.
Lúc phụ của các bạn đang lục tục kéo đến, thấy ăn mặc lôi thôi lếch thếch, bọn họ đều cau mày tỏ vẻ khó chịu.
“Sao học sinh kiểu trời?”
“Chắc học sinh trường ! Có khi là học sinh trường bên cạnh ?”
“Có thể lắm!”
“Ai ? Con bé đó đúng là học sinh trường đấy! Nó nổi tiếng học dốt, học hai năm !”
“Trời ơi? Thật á? Trường trọng điểm mà cũng nhận học sinh kiểu ! Đừng để ảnh hưởng đến con !”
“ đó…”
Tôi lười biếng dựa cổng trường, miệng còn ngậm điếu thuốc, coi những lời bàn tán như gió thoảng bên tai. Phụ tập trung cổng ngày càng ít. Đến khi buổi họp bắt đầu, chỉ thỉnh thoảng vài vội vã chạy .
Thời gian trôi dần, chẳng mấy chốc qua một tiếng. Thấy nóng ruột, lấy điện thoại di động gọi , nhưng nhận thông báo nhận tắt máy.
Chắc còn đang máy bay chăng?
Hai tiếng… ba tiếng trôi qua…
Cuối cùng, mãi đến khi buổi họp phụ kết thúc, vẫn xuất hiện. Ánh sáng mong đợi như tàn t.h.u.ố.c tay dần tắt ngúm, trái tim lo âu trong lòng n.g.ự.c cũng dần nguội lạnh.
Tôi bật chua chát, chắc điên nên mới tin lời hứa từ một xa lạ như thế…
Cuối cùng, đến tìm là giáo viên chủ nhiệm.
“Tìm em , theo cô lên phòng hiệu trưởng.”