Vì mấy ngày đó Trần Minh Thương “ bụng” hành hạ nữa nên bắt đầu mất ngủ. Tôi cũng từng với rằng quen ngủ chung giường với khác, nhưng ý định tách giường, còn bảo rằng: “Quen sẽ thấy bình thường.”
Tôi mới “quen” cái kiểu ngủ chung giường với !
Giấc ngủ quá nông, nửa đêm tỉnh giấc, phát hiện đầu giường ánh sáng, Trần Minh Thương vẫn ngủ, đang ôm một đống tài liệu chăm chú. Dưới ánh đèn dịu nhẹ, đeo kính trông thật sự… tập trung và cuốn hút.
Ý thức trong lòng gán cho từ “cuốn hút”, lập tức lặng lẽ tự phì một tiếng – “Cuốn hút cái đầu...! Rõ ràng là tên ác ma đội lốt tri thức!”
Nói mới nhớ, nếu bận như , nửa đêm còn làm việc, tại đến công ty mà cứ nhất quyết ở nhà?
Anh rốt cuộc mê trò hành hạ đến mức nào chứ?
Tôi thực sự tò mò, len lén liếc tài liệu trong tay Trần Minh Thương. Lướt thấy một bảng liệu, bên trong mờ mờ các con : 7, 8, 2, 3, 0, 0...
Sao thấy dãy quen quen ?
À! Sực nhớ — đây chính là điểm thi tuyển sinh đại học của năm ngoái!
Suy nghĩ làm giật nảy , tiếp tục xuống, phát hiện chỉ điểm thi đại học, mà cả bảng điểm gần như tổng hợp thành tích học tập từ nhỏ đến lớn của . Thậm chí phía bảng còn nhận xét của từng giáo viên chủ nhiệm qua từng năm học…
Càng xem càng sửng sốt, trong lòng như mèo cào, tò mò đến mức khó chịu. Tôi chống tay nhích gần một chút để xem tiếp thì thấy Trần Minh Thương lật sang một trang khác — đập mắt là hồ sơ từng năm học của , trong đó liệt kê rõ ràng từng “tội trạng” mà gây , từ bé đến lớn…
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/tinh-yeu-diu-ky/chuong-12-cam-dong-mot-cach-kho-hieu.html.]
“Bé cưng , em cũng giỏi thật đấy, làm chuyện mà bỏ sót món nào.”
Anh chậm rãi mở miệng làm giật thót, ngẩng đầu thì thấy Trần Minh Thương phát hiện thức dậy từ lúc nào, giờ đang bằng ánh mắt .
Tôi nghẹn một chút, nhưng lúc cũng chẳng rảnh mà so đo với , tâm trí thu hút bởi tập tài liệu . Dứt khoát dậy hẳn, hối hả chồm qua xem tiếp.
Trần Minh Thương bật , giấu giếm nữa, tiện tay đưa luôn cho xem. Tài liệu chi tiết đến mức khiến kinh ngạc. Nhiều chuyện còn chẳng nhớ nổi nữa kìa!
Ví dụ như năm lớp ba, từng kéo quần một nhóc để nghiên cứu “cấu tạo bên ” của con trai; lớp sáu thì cưa cẩm một bạn nam xinh xắn đá , hậu quả là suýt nhảy cầu tự tử, cả trường đều ; lên cấp hai, từng trêu ghẹo một thầy giáo thực tập mới đến khiến thầy sợ đến mức bỏ dạy chạy mất… Còn khi lên cấp ba thì khỏi , bạn cùng bàn đến tám , cho đến khi Trần Cảnh Hy cạnh mới yên , ngoài còn đ.á.n.h , đua xe, trốn học, yêu sớm — chẳng thiếu thứ gì.
Trần Minh Thương qua một lượt, như đang trầm ngâm suy nghĩ. Dựa tài liệu cấp ba, thể thấy tuy từng thừa nhận “thích từ cái đầu tiên” với Trần Cảnh Hy, nhưng thực luôn coi như em, ý định “động tay động chân” suy nghĩ gì khác. Nếu thì chẳng bạn trai như áo. Mà đầu gặp Trần Cảnh Hy là tại phòng thi tuyển sinh cấp ba, chứng tỏ việc hai học cùng trường chỉ là tình cờ. Còn chuyện bất ngờ học hành chăm chỉ năm lớp chín chắc chắn là vì lý do khác.
Bên , càng xem càng hoảng, kinh ngạc hỏi: “Chú lấy mấy thứ từ ?”
“Chuyện đó em cần .” – Anh bình thản đáp.
“Liên quan đến mà, ! Chú điều tra làm gì!” – Dù lời mang vẻ tức giận, nhưng giọng rõ ràng thiếu tự tin.
Ban đầu cực kỳ giận khi quyền riêng tư của phơi bày như thế, nhưng khi lật đến mấy trang , thấy một bản kế hoạch phân tích tay, theo nét chữ thì vẻ là của Trần Minh Thương. Dù chỉ từng thấy chữ của khi làm giấy đăng ký kết hôn, nhưng nét chữ mạnh mẽ dứt khoát như bật khỏi trang giấy, nên nhận ngay lập tức.
Từ nhỏ đến lớn, từng ai dành nhiều công sức quan tâm đến như thế . Tự tay tổng kết học lực của , lập kế hoạch và định hướng tương lai cho . Tôi vẫn còn nhớ như in – năm đó, khi nhận giấy báo trúng tuyển của trường, vui mừng khấp khởi chờ mong một lời khen từ cha . cuối cùng, thứ nhận chỉ là sự thờ ơ lạnh nhạt từ bọn họ.