Tôi lên đỉnh đầu . Không vạch màu đen. Chỉ là chỉ thiện ý màu đỏ trông xám xịt, như thể dầm mưa .
Tuy biểu cảm của hung dữ, nhưng chẳng hiểu cảm thấy trai đang buồn.
"Không như ạ..."
Tôi chạy đến bên cạnh , cẩn thận kéo kéo góc áo : "Anh trai, ba thực sự là vì mà."
"Họ , đón em về là để làm hầu cho ."
"Cho nên em lời ."
"Anh em làm gì, em cũng sẽ làm hết."
Anh . Biểu cảm hung dữ khuôn mặt dần biến mất. Tôi nhận mắt thực , giống như những viên bi thủy tinh ánh mặt trời, tỏa những tia sáng lung linh.
"Người hầu đúng ?"
Tôi gật đầu lia lịa.
Anh giơ tay chỉ: "Vậy cô đẩy phòng ăn , bây giờ ăn cơm."
"Ơ, tay con bé..." Người mới định lên tiếng.
nửa câu, bà nuốt trong. Bà ngạc nhiên đang sức đẩy chiếc xe lăn của , từng bước từng bước tới bàn ăn.
Anh tiếp tục chỉ huy : "Xới cơm cho ."
"Tôi uống canh."
"Xong , bây giờ vệ sinh."
Tôi khó nhọc đẩy xe lăn đến bồn cầu. Sau đó mặt , chớp chớp mắt mong chờ.
Anh đối diện với ánh mắt của hai giây, khuôn mặt bỗng đỏ bừng lên.
"Cô ngẩn đây làm gì, ngoài mau!!"
4
Tạm thời về viện phúc lợi nữa. Tôi còn một cái tên mới, gọi là Hứa Tinh Y.
Ba kinh doanh một quán cơm hộp ở gần đó. Ban ngày họ bận rộn ở cửa hàng, còn thì đẩy xe lăn của trai, đưa ngoài hóng mát.
Anh trai lúc nào cũng lầm lì, chẳng thích chuyện. Tôi làm vui nên kể cho những chuyện thú vị ở viện phúc lợi:
"Lúc em và Viên Viên chơi trốn tìm, em trốn một cái tủ hỏng, kết quả là phát hiện bên trong nửa túi bánh quy đấy, là loại kẹp kem dâu tây!"
"Có một Tết đốt pháo, vô tình ném pháo trúng đầu viện trưởng, tóc ông nổ rụng mất một mảng."
"Còn một , viện trưởng bảo em buổi tối đến phòng ông , là sẽ cho em ăn sô-cô-la."
" khi em đến phòng, ông cho em sô-cô-la, mà hỏi em nóng , cởi quần áo ..."
Anh trai đột ngột ngẩng đầu . Biểu cảm của căng thẳng: "Sau đó thì ? Em cởi ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/tinh-y/chuong-2.html.]
Tôi lắc đầu: "Vừa mới cởi áo khoác ngoài thì vợ của viện trưởng đến tìm ông ."
"Bà mắng em là đồ hồ ly tinh nhỏ, cầm chổi đ.á.n.h đuổi em , đó đ.á.n.h cho viện trưởng một trận."
Anh trai hình như thở phào nhẹ nhõm. Tôi từ trong chiếc túi đeo chéo nhỏ lấy hai viên sô-cô-la, chia cho một viên. Chiếc túi là chuẩn cho , bên trong đựng kẹo, sô-cô-la, bình nước, tiền lẻ và một chiếc điện thoại cũ của .
Anh trai nhận, bắt đầu nghiêm mặt: "Tôi thích sô-cô-la."
"Tại ạ?" Tôi thắc mắc, cúi đầu một chút, "Anh sợ đắng ạ? Cái vị hạt dẻ sữa, đắng ."
Anh há miệng định nhưng kịp thốt lên lời thì phía đột nhiên vang lên một giọng : "Hứa Tinh Trạch!"
Hứa Tinh Trạch là tên của trai . Cả hai em cùng đầu .
Cách đó xa, một thiếu nữ xinh mặc váy kẻ caro xanh trắng đang vẫy tay về phía . Anh trai căng thẳng thấy rõ. Anh thẳng lưng xe lăn, khẽ với : "Đẩy qua đó."
Tôi vội vàng đẩy xe lăn của gần.
"Lâu gặp, xin nghỉ phép dài hạn." Thiếu nữ mỉm dịu dàng với . Nụ làm tai đỏ bừng lên. Anh vội đưa tay vuốt tóc: "Tô Vãn, ... đúng , nghỉ ở nhà dưỡng thương, chắc học kỳ mới học ."
"Hóa là ..." Tô Vãn tỏ vẻ suy tư, "Mình gặp , nhiều chuyện với lắm."
Nghe cô , cả khuôn mặt đỏ lựng lên. Tôi cứ cảm giác như đầu sắp bốc khói trắng đến nơi .
"Mình, cũng gặp ..." Anh lắp bắp , "Lần nhờ họ gửi cho một chiếc kẹp tóc, nhận ?"
"...Nhận , nhưng hôm nay quên cài đây." Cô xong, cúi , "Em gái nhỏ, em là ai ?"
Tôi nghiêm túc trả lời: "Em tên là Hứa Tinh Y."
"Ồ, Tinh Y , chị vài chuyện riêng với trai em, em thể lánh mặt một chút ?"
Chẳng đợi trả lời, Hứa Tinh Trạch xua tay với : "Được , em tìm ba , quán của họ ở ngay gần đây thôi."
Tôi lắc đầu, xích gần chiếc xe lăn của hơn: "Em ."
"Tại ?" Hứa Tinh Trạch chút mất kiên nhẫn.
Tôi chỉ tay Tô Vãn bên cạnh: "Chị là ."
5
Nghe , sắc mặt Tô Vãn lập tức đổi. Cô Hứa Tinh Trạch với vẻ mặt đầy thất vọng: "Mình ngờ, lưng về với em gái như thế."
"Ngày đó làm chứng, vẫn còn trách ..."
"Hứa Tinh Y, em bậy bạ gì đó!" Hứa Tinh Trạch quát lớn mặt , "Đi mau!"
Tôi hề bậy. Tuy cô xinh, nhưng đường kẻ đen đầu dài thật là dài. Nhìn qua là kẻ bụng xa!
Tôi ôm chặt lấy chân Hứa Tinh Trạch: "Em ! Em !"
Kết quả là thẳng tay gạt : "Cút!"
Tôi để ý, đẩy ngã bệt xuống đất. Nhân lúc ngã, Tô Vãn đẩy xe lăn của Hứa Tinh Trạch mất.
Tôi vội vàng lồm cồm bò dậy, lén lút bám theo. Tô Vãn đẩy Hứa Tinh Trạch đến một sân bóng rổ bỏ hoang , ngay cạnh đó là một cái dốc lớn.