Tôi hỏi ngược : "Giúp bạn bè bằng cách dùng điểm tín dụng của vợ ?"
Ông nghẹn họng.
Một cô khác tiếp lời: "Dù cháu cũng thể tổ chức đám cưới xong đòi ly hôn ngay ? Phụ nữ qua một đời chồng khó lắm."
Tôi gật đầu.
"Còn khó hơn việc gánh nợ mua nhà suốt ba mươi năm ?"
Bà câm nín.
Bà Tần nhịn nữa: "Cô thể nể mặt cho Tiểu Việt một đường lui ? Nó quỳ xuống cầu xin cô . Đàn ông quỳ gối là chuyện cực chẳng , nó ngay cả thể diện cũng cần nữa, cô còn thế nào nữa đây?"
Tôi về phía Tần Việt.
Anh đó, hai tay đan chặt đến mức các khớp ngón tay trắng bệch.
Tôi lên tiếng: "Tôi cho xem thứ ."
Bà Tần lập tức cảnh giác: "Xem cái gì?"
Tôi cắm USB thiết trình chiếu.
Tần Việt đột ngột phắt dậy: "Nam Chi, đừng làm thế!"
"Chẳng hôm nay định cho rõ ràng ?"
Tôi nhấn mở đoạn video đầu tiên.
Đó là camera giám sát tại tiệm trang điểm.
Trên màn hình, Hứa Nhu đang lén lút lấy chứng minh thư từ trong túi xách của .
Cả phòng bao bỗng chốc im phăng phắc.
Có hít một lạnh, xì xào: "Đây là ăn trộm ?"
Hứa Nhu bật dậy, giọng run rẩy: "Tôi... chỉ là giữ hộ thôi mà!"
Tôi nhấn mở đoạn video thứ hai.
Ngoài hành lang, Hứa Nhu đưa chứng minh thư cho Lục Minh, còn Tần Việt thì ngay bên cạnh.
Đoạn video thứ ba.
Phòng nghỉ hậu trường đêm ngày cưới.
Tần Việt lật xem danh sách tiền mừng cưới : "Sau khi cưới cô sẽ kiểm tra kỹ đến mức đó . Cô tin mà."
Khi câu vang vọng khắp phòng qua loa phóng thanh, sắc mặt bà Tần lập tức tái mét.
Những họ hàng còn chỉ trích giữ thể diện cho đàn ông, giờ đây chẳng còn ai dám hé răng nửa lời.
Tôi vẫn dừng .
Tôi lượt trình chiếu các bản ghi chép xác minh từ ngân hàng, bản cam kết đồng trả nợ, giấy ủy quyền kiểm tra tín dụng, thỏa thuận tự động khấu trừ, cho đến cả chứng từ chuyển khoản của Tần Việt cho Lục Minh.
Cứ mỗi trang hiện lên, đúng một câu.
"Đây là tên của ."
" do ký."
"Đây là chứng minh thư của ."
" hề mặt tại đó."
"Đây là thẻ nhận tiền mừng cưới."
" khấu trừ để trả nợ nhà cho Hứa Nhu."
"Đây là lệnh chuyển khoản của Tần Việt."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/tin-nhan-tru-tien-trong-dem-tan-hon/chuong-14.html.]
"Phần ghi chú là: Phí vất vả."
Trong phòng bao yên tĩnh đến mức thể rõ cả tiếng gió thổi từ máy điều hòa.
Mợ của Tần Việt mặt mày tái mét, thấp giọng : "Chuyện ... chuyện cũng quá đáng quá ."
Mẹ Tần bỗng nhiên đập bàn: "Đủ !"
Bà mắt đỏ hoe, chỉ tay : "Nam Chi, cô nhất quyết xem nhà họ Tần là trò ? Cô mới gả một ngày mà quậy phá nhà cửa thành thế !"
Tôi tắt máy chiếu, dậy.
"Tôi mới gả một ngày, liền phát hiện các định bắt trả nợ những ba mươi năm."
Môi Tần run rẩy: "Đó cũng là do Tiểu Việt hồ đồ thôi, chứ nó ác ý."
Tôi bà .
"Người hồ đồ thì sẽ liên kết thẻ tiền mừng cưới ."
Bà nghẹn lời, câu nào.
Hứa Nhu đột nhiên bật một tiếng.
Tiếng đó khẽ, nhưng vô cùng chói tai.
Cô tháo khẩu trang , đáy mắt đỏ rực như thiêu đốt.
", lấy chứng minh thư, ký tên. Nam Chi, cô nghĩ Tần Việt thực sự sống với cô cả đời ?"
Tần Việt quát lớn: "Hứa Nhu, câm miệng!"
Hứa Nhu thèm , chỉ dán chặt mắt .
"Căn hộ ở khu Thành Nam Tân Uyển đó vốn dĩ là con đường lui của chúng ."
Cả phòng bao như nổ tung.
Mẹ Tần hét lên: "Cô bậy!"
Nước mắt Hứa Nhu rơi lã chã, nhưng khóe miệng vẫn nở nụ : "Tôi bậy ư? Tần Việt kết hôn với Nam Chi là vì điều kiện nhà họ Nam , nhà tân hôn, tiền mừng, các mối quan hệ đều thể giúp ích cho . Chờ vài năm nữa khi vững chân, sẽ ở bên ."
Tần Việt lao đến định kéo cô , nhưng bố chặn .
Hứa Nhu tiếp tục : "Căn nhà tên là để tránh phiền phức khi ly hôn . Còn để Nam Chi làm đồng trả nợ là vì điểm tín dụng của cô , tiền mừng cưới nhiều. Tần Việt , đây là những gì cô nợ ."
Tôi cau mày.
"Tôi nợ cô cái gì?"
Hứa Nhu bất ngờ gào lên: "Cô cái gì cũng ! Cô bố yêu thương, công việc định, đàn ông cũng chọn cô. Hồi đại học ai cũng thích cô, thầy cô đề cử cô, học bổng cũng trao cho cô. Tại cái gì cũng tự tranh giành?"
Cô chỉ , nước mắt giàn dụa khắp mặt.
"Tôi chỉ đang lấy một chút công bằng mà thôi."
Tôi cô , đột nhiên cảm thấy mệt mỏi.
Có những kẻ luôn coi cuộc sống bình thường của khác là sự sỉ nhục đối với chính .
Bạn giúp họ, họ nghĩ bạn đang bố thí.
Bạn giúp, họ nghĩ bạn đang nợ họ.
Tôi : "Công bằng là thứ ăn trộm mà ."
Hứa Nhu ngã quỵ xuống ghế.
Tần Việt mặt trắng bệch, vội vàng : "Nam Chi, cô bậy đấy. Anh bao giờ nghĩ đến chuyện ly hôn, chỉ là..."
"Chỉ là chuẩn một đường lui."
Tôi tiếp lời cho .
Môi run rẩy: "Người yêu là em."