Ba La Chưởng Lệnh đồng loạt lộ vẻ thở phào nhẹ nhõm.
"Tên họ Phòng xem vẫn còn chút đầu óc, hổ là thừa kế gia tộc." Thôi Sử Đài tủm tỉm .
La Chưởng Lệnh và Vương Chủ Phán bên cạnh cũng gật đầu: "Không sai, chỉ thông minh mà còn cẩn thận, chỉ chặn hết đường lui của nàng , mà còn bảo những khác chuẩn sẵn trận bàn và pháp khí."
"Nha đầu hiện giờ linh lực cạn kiệt, bí thuật của Cửu Lệnh chắc chắn thi triển nổi nữa. Ân, dù cố thi triển một hai thì với trận bàn và pháp khí trói buộc trung giai trở lên, chiêu thuấn di đó cũng chẳng tác dụng gì, Gia Tốc Phù càng vô dụng."
Bởi vì chạy cũng phương hướng, trong trận pháp đầy rẫy thủ thuật che mắt, đừng là chạy, rơi ảo cảnh là may .
Thôi Sử Đài tâm trạng : "Đáng tiếc thật, nếu nàng quá tự phụ thì lẽ là một rắc rối lớn ."
Vương Chủ Phán vốn trầm mặc nhất cũng hiếm khi lên tiếng mỉa mai: "Đừng sớm quá, chẳng nha đầu đó cho chúng bao nhiêu bất ngờ ? Tư Mệnh và Tư Không kỳ vọng nàng đấy, chắc trong lòng đang nghĩ nàng thực sự thể ngăn cản việc mở tầng mười chín. Ta cứ chờ xem, bất ngờ lớn hơn?"
"Tư Mệnh tôn giả, ngài thấy ?"
Tư Mệnh vẫn giữ gương mặt liệt cảm xúc, nhưng Tư Không vốn hiểu lão nên tâm trạng lão đang tệ. Rõ ràng lão cũng nhận tình cảnh hiện tại, nha đầu e là sắp bắt thật . Nếu nàng mất sức chiến đấu, chỉ dựa một nhà họ Hoàng...
Trong Vạn Quỷ Tháp.
Phòng Ngô Thân dám lơ là chút nào. Khi bao vây đến tầm thể tấn công, lão lập tức nhắc nhở: "Vây chặt lấy nó, để nó chạy thoát!"
Đồng thời, lão tiên phong ném một trận bàn. Trận bàn tác động của linh khí lập tức kích hoạt, một làn sương mù u ám còn đậm đặc hơn cả khí trong tháp bốc lên chân Lục Linh Du. Bóng dáng nàng lập tức biến mất trong gian do trận bàn tạo .
Dù Phòng Ngô Thân vẫn yên tâm. Thấy Bàng Thanh Thanh và những khác liên tục ném đủ loại pháp khí, lão nghiến răng, lấy từ trong gian giới t.ử một pháp khí hình hộp gỗ, sự thúc giục của linh khí, từ trong hộp b.ắ.n một cái lồng sắt màu đen. Cùng với các pháp khí trói buộc khác, tất cả đồng loạt phát động...
Nhóm Hoàng Thiên Sơn thành việc "câu cá" đuổi tới nơi thì thấy cảnh tượng . Bóng dáng nhỏ nhắn màu lam nhốt trong trận pháp. Đám Phòng Ngô Thân vẫn dừng tay, đủ loại pháp khí trói buộc cứ thế "bạch bạch" ném trung tâm trận pháp. Tuy trận pháp che khuất vị trí của Lục Linh Du, nhưng những pháp khí trói buộc đó đều là hàng trung giai. Chỉ cần kích hoạt , mỗi cái đều đủ để bao phủ bộ phạm vi trận pháp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/tieu-su-muoi-sinh-ra-phan-cot-nu-chu-rot-ho-nang-chon-tho/chuong-441-hoang-thien-son-lieu-mang.html.]
Hoàng Thiên Sơn thót tim. Nhìn những pháp khí đang lượn lờ trung, lão vội vàng phổ cập kiến thức: "Phược Linh Hắc Xa, thể trói buộc thần hồn, một khi quấn lấy sẽ ép kết khế ước, hành động lời đều khống chế, thậm chí thể trực tiếp luyện hóa thần hồn thành khế hồn vĩnh viễn. Bồi Âm Mộc Lao, thể nhốt cả Hóa Thần. Kiếm Vũ Phệ Hồn Đinh, trúng sẽ tê liệt mạnh mẽ ít nhất mười hai canh giờ..."
Hoàng Thiên Sơn lo đến phát sốt: "Mau! Chúng ngăn bọn chúng !" Lão đầu xong định xông lên, nhưng khi thấy biểu cảm của Thu Lăng Hạo và Linh Kiều Tây, lão khựng .
"Các ngươi lo ?"
"Lo chứ." Thu Lăng Hạo rướn cổ trận pháp.
Linh Kiều Tây cũng chớp mắt mấy cái pháp khí trung, thấy chúng kích hoạt, biến lớn và sắp nện xuống: "Nàng cũng nên ngoài chứ?"
Khóe mắt Hoàng Thiên Sơn giật nảy. Trong đầu lão hiện lên một ý nghĩ vớ vẩn. Hai đứa qua hạng chịu khuất phục tay kẻ khác. Chẳng lẽ Lục đạo hữu cậy thế lực gia đình, ép quá đáng, "dưa hái xanh ngọt cũng ngọt"? Giờ thấy cơ hội thoát nên định thấy c.h.ế.t mà cứu?
Không , bọn họ cứu lão quan tâm, nhưng lão tới đây là để bảo vệ tầng mười chín. Lục đạo hữu là minh hữu của lão, lão thể bỏ mặc.
Tâm tư Hoàng Thiên Sơn thì như thiên hồi bách chuyển, nhưng thực tế chỉ diễn trong tích tắc. Lão chút do dự triệu hồi khế quỷ, cầm một pháp khí phòng ngự, vèo một cái xông tới. Linh Kiều Tây và Thu Lăng Hạo chỉ thấy hoa mắt, khi nhận Hoàng Thiên Sơn xông lên thì ngăn kịp nữa.
"Hoàng đạo hữu, !"
"Hoàng tiền bối, đừng qua đó!"
Tiếng kinh hô của hai đồng thanh vang lên. Cùng với đó là tiếng gầm thét đầy quyết tâm của Hoàng Thiên Sơn:
"Lục đạo hữu, cố trụ lấy, tới cứu ngươi đây!"
"Ầm!"
"Á!!!"
Giữa làn sương mù dày đặc của trận pháp, như một quả b.o.m nổ tung. Hoàng Thiên Sơn đang lao tới lập tức hất văng, mặt mày xám xịt. Thực tế, Lục Linh Du thể thoát ngay từ lúc trận pháp khởi động.