Tống Kiến đó đốp chát còn rõ mồn một mắt, lập tức như cầm củ khoai nóng, lập tức ném cho đại sư .
Diệp Thanh Hàn: “…” Hắn cũng bất giác giao tiếp với Diệp Kiều, đầu định ném cho khác, phát hiện còn ai để ném.
Hết cách .
Diệp Thanh Hàn lâm nguy nhận mệnh chỉ thể nhận lấy truyền âm phù.
“Hi.” Diệp Kiều nhiệt tình chào hỏi , nàng thẳng vấn đề: “Các ngươi ngoài ?”
“Ngươi? Ngươi cách ngoài?” Tống Hàn Thanh nãy nén một bụng tức giận ló đầu , đối với truyền âm phù lạnh hỏi.
Đám tán tu thể kìm nữa mà mắng: “Liên quan gì đến các ngươi? Nếu vì sư của ngươi dẫn đường lung tung, chúng c.h.ế.t nhiều như .”
Họ theo con đường của Vân Thước, kết quả những t.ử đại tông môn đó một ai gặp chuyện, tán tu c.h.ế.t một đống. Cuối cùng thứ đều Vân Thước lấy , họ còn vì Vân Thước kích hoạt kết giới mà kẹt trong đó.
Một đám oán hận vô cùng.
Sắc mặt Vân Thước trắng bệch, rúc lòng Diệp Thanh Hàn, xin : “Xin .”
“…” (Không ai quan tâm lời xin của cô, lúc tất cả đều ngoài.)
Diệp Kiều ở ngoài trận pháp chống cằm, tủm tỉm: “Hay là thế , Nguyệt Thanh Tông và Vấn Kiếm Tông các ngươi đều giá . Linh thạch đưa ý, sẽ nghĩ cách thả các ngươi .”
Tống Hàn Thanh và Diệp Thanh Hàn lừa linh thạch, mặt hẹn mà cùng đen .
Đoạn Hoành Đao bội phục sát đất: “Muội thật sự sợ lúc đại bỉ hai tông hợp nhắm .”
Diệp Kiều hùng hồn : “ đắc tội cũng đắc tội , chắc chắn đắc tội đến c.h.ế.t chứ.”
(Tục ngữ câu nợ nhiều lo, lợn c.h.ế.t sợ nước sôi mà.)
Đối với đề nghị chân thành của Diệp Kiều, một ai để ý đến nàng. Diệp Thanh Hàn thậm chí còn tại chỗ rút kiếm, c.h.é.m kết giới, kết quả phản phệ gấp đôi kiếm khí khiến khóe miệng rỉ máu.
“Diệp, Diệp sư .” Vân Thước đỡ đối phương, hoảng loạn mím chặt môi, nước mắt rơi lã chã: “Huynh chứ?”
Diệp Thanh Hàn lắc đầu, cam lòng rút kiếm c.h.é.m kết giới.
Lần cúi nôn một ngụm máu, sắc mặt trắng vài phần.
Vân Thước lập tức lấy khăn tay lau vết m.á.u cho , hai đắm đuối, khí trở nên kiều diễm mập mờ.
(Nếu bỏ qua đám tán tu đang lo đến phát điên trong kết giới.
Chỉ thể niềm vui nỗi buồn của con tương thông, yêu đương, lo lắng cho tính mạng.
“Tao nhã, quá tao nhã.” Diệp Kiều ở ngoài kết giới xem náo nhiệt chê chuyện lớn vỗ tay cảm thán.
Không hổ là Long Ngạo Thiên phiên bản tu chân, nôn m.á.u cũng quên giữ phong độ.
Trong cốt truyện gốc, nữ chính họ ngoài bằng cách nào nhỉ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/tieu-su-muoi-ro-rang-rat-manh-nhung-lai-qua-muc-tau-hai/chuong-62-dau-gia-mang-song-tieu-su-muoi-vat-long-cuu-lan-hai.html.]
Ồ, dựa Diệp Thanh Hàn.
Nam chính chuyên gia thông quan xác nhận.
Linh lực cạn kiệt phản phệ nôn m.á.u ngừng, cuối cùng mới miễn cưỡng đưa Vân Thước khỏi bí cảnh. Đây thể là mấu chốt giúp tình cảm hai thăng hoa.
Vân Thước cảm động vô cùng, cho rằng chỉ đàn ông tấm lòng rộng lớn như mới đáng để cô ái mộ.)
Diệp Thanh Hàn khả năng mở kết giới, nhưng nghĩa là sẽ thương. Trong khi bí cảnh còn hai canh giờ nữa là đóng , tất cả đều lo đến phát điên, Tống Hàn Thanh thể bình tĩnh nữa: “Diệp Kiều.”
“Ta ngươi cách.”
“Chúng nhiều như , ngươi thể thấy c.h.ế.t cứu chứ?”
“Các trưởng lão Trường Minh Tông dạy các ngươi như ?”
Đến lúc , Tống Hàn Thanh vẫn quên dùng đạo đức để bắt cóc nàng.
Diệp Kiều luôn tuân theo nguyên tắc chỉ cần nàng đạo đức, ai thể bắt cóc . Nàng xếp bằng ngoài kết giới, giọng điệu giả tạo mỉm : “Các ngươi cách gì chứ.”
Tống Hàn Thanh: “Pháp khí của Trường Minh Tông các ngươi .” Hắn tận mắt thấy nàng dùng thứ đó làm nổ tung bụng yêu thú.
(Vậy chắc chắn kết giới cũng thành vấn đề?)
Diệp Kiều sờ sờ cằm: “Hết .”
“Dùng hết .”
Hơn nữa, b.o.m dù cũng chỉ là sát thương vật lý, đối với sát thương pháp thuật như kết giới, hiệu quả tấn công thật sự lớn.
Lời của Diệp Kiều khiến Tống Hàn Thanh lòng như tro tàn.
Hắn cam lòng, từ túi Giới T.ử lấy nhiều phù lục cố gắng ném kết giới, thử xem thể phá vỡ .
Kết quả ngoại lệ đều phản phệ .
Nhìn đám bận rộn, Diệp Kiều bắt đầu nghiêm túc đưa đề nghị cho họ: “Chuyện làm xong thì ngày mai làm, ngày mai các ngươi c.h.ế.t thì cần làm nữa.”
“Câm miệng Diệp Kiều!! Ngươi dùng lời tổn thương tinh thần khác c.h.ế.t ?”
Lời bày hỏng của Diệp Kiều đúng là khiến nghẹn họng.
Tống Hàn Thanh hít sâu một , ác ý Diệp Kiều: “Nếu chúng , ngươi nghĩ các ngươi ngoài sẽ gán cho cái mác thấy c.h.ế.t cứu ?”
Không ngờ Diệp Kiều còn bày hỏng hơn : “Vậy ngươi đừng sống nữa, đợi ngươi c.h.ế.t , gán cho cái mác thấy c.h.ế.t cứu cũng .”
(Đến đây, cùng làm tổn thương .)
Rõ ràng, Tống Hàn Thanh cách nào đối phó với lời bày hỏng của Diệp Kiều, cuối cùng chỉ tự ôm một bụng tức.
Vẻ mặt thản nhiên của nàng, quá bình tĩnh. Trong tình thế bất đắc dĩ, Diệp Thanh Hàn chọn giao tiếp với nàng.