mà lúc Minh Huyền cũng độ xong lôi kiếp , tự nhiên lúc cũng sẽ Kim Đan thứ hai đột phá để Diệp Kiều thử nghiệm. Tạ Sơ Tuyết chạy Tàng Thư Các lật sách, chuẩn tìm xem các đời Lôi linh căn , chủ động giúp Diệp Kiều tra tài liệu .
...
Diệp Kiều nhân lúc tiết học, còn chạy bán đan d.ư.ợ.c luyện . Cô mất tích hơn một tháng , bên phía tiệm t.h.u.ố.c đợi đến hoa cũng tàn. Mỗi vị đại sư Đan tu đều tên riêng, nhưng Diệp Kiều vẫn luôn lười đặt tên cho .
Thế là bên phía tiệm t.h.u.ố.c hợp tác với cô nhiệt tình đặt cho cô một cái tên. Tôn xưng cô là Đồ Xấu Xí.
*Tuy rằng đan d.ư.ợ.c cô luyện , nhưng hiệu quả nha!*
Diệp Kiều: “...” *Tôi cảm ơn các nhé.*
Cùng lúc đó, bên phía Vấn Kiếm Tông. Tiểu sư trọng quyền xuất kích, hung hăng đập lên đầu Sở Hành Chi, cạn lời: “Đừng mua mấy thứ kỳ kỳ quái quái về tông môn a Nhị sư . Khó ngửi c.h.ế.t.”
Bởi vì mấy viên đan d.ư.ợ.c mua về mấy ngày nay, làm hại cả Vấn Kiếm Tông đều chút gà bay ch.ó sủa.
Sở Hành Chi: “ hiệu quả thật sự . Hơn nữa còn rẻ.”
Hắn c.ắ.n trọng điểm hai chữ phía . Đan d.ư.ợ.c của Đan tu đều đắt, nhất tông bọn họ gần đây cũng rỗng túi.
*Rẻ ai mà chẳng chiếm chứ?*
Sở Hành Chi khi đan d.ư.ợ.c ở Vân Trung Thành rẻ, lập tức túm lấy Diệp Thanh Hàn ngựa dừng vó chạy tới đó.
Hai bọn họ Kim Đan kỳ, Kiếm tu, hào sảng như mấy bà thím tranh rau ngoài chợ tranh đan dược.
Bởi vì tố chất, tranh cướp cũng nhanh, hành vi chọc cho một đám tán tu giận dữ trừng mắt.
“Cái tông phục của , thuê đấy ?”
“Vấn Kiếm Tông? Phì, Vấn Kiếm Tông bao giờ lòi loại bại hoại như các .”
“Nhà ai truyền giống tố chất như thế?”
“Diệp Kiều đó.” Hắn hùng hồn: “Cô còn tố chất hơn .”
*Trong mắt Sở Hành Chi, nếu từ tố chất hình dạng, nhất định là bộ dáng của Diệp Kiều.*
Diệp Thanh Hàn lạnh mặt trốn đám , mất mặt nổi cái , vẫn là để Sở Hành Chi mất mặt .
Trên đường hai về tông còn mấy cô gái vây chặn.
“Hả? Là truyền Vấn Kiếm Tông?!” Cô gái vui mừng cực kỳ: “Anh là Vấn Kiếm Tông ?”
Sở Hành Chi cảm thấy cô hỏi câu thật mạc danh kỳ diệu: “.”
“Sao thế?” *Trong bí cảnh tư thế oai hùng của mê hoặc ?*
“Á á á!” Cô mắt sáng lên, chút thẹn thùng mở miệng: “Anh thể với Diệp Kiều, thích cô lâu ?”
Sở Hành Chi: “...”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/tieu-su-muoi-ro-rang-rat-manh-nhung-lai-qua-muc-tau-hai/chuong-143-do-xau-xi-ban-dan-duoc.html.]
“Trận đầu tiên là Ma Thú Lâm, trận thứ hai là Viễn Cổ Chiến Trường, trận thứ ba thì ?” Diệp Kiều bẻ ngón tay đếm.
“Trận thứ ba?” Tiết Dư nghĩ nghĩ: “Hỏa Diệm Sơn.”
“Chỗ đó khá nguy hiểm. Muội luyện nhiều Thanh Tâm Đan chút.”
*Diệp Kiều thầm nghĩ, đây là đang Tây Du Ký .*
“Trên các đồ ăn ?” Diệp Kiều từng sư bày đó, cũng lười biếng xuống đất.
Chu Hành Vân lấy sách che lên mặt, lười biếng đáp: “Có kẹo mạch nha.”
Diệp Kiều theo đuổi chính là: Thế giới lấy đau thương hôn , liền tát nó một cái.
Mà hiển nhiên, Đại sư nhà cô theo đuổi: Thế giới lấy đau thương hôn , liền c.h.ế.t mặt nó.
Hành vi khiến chối từ bất cung, nhưng lẽ đại khái là do mấy bọn họ gần đây đ.á.n.h đập quá thảm, Chu Hành Vân lương tâm trỗi dậy, sẽ việc gì nhét chút đồ ngọt, đút cho ba sư sư .
Diệp Kiều lục trong tay áo , thành công tìm chút kẹo mạch nha đó ném cho ba sư khác, vật xuống đất: “Á á á, tại hành hạ chúng , khó khăn lắm mới nghỉ mà.”
Đoạn Dự trưởng lão đại khái Kiếm đạo của cô lắm, mấy ngày nay lôi kéo cô điên cuồng học bù.
Tuy rằng thủ đoạn ôn hòa hơn ít, nhưng cũng mệt.
Minh Huyền cũng chẳng dễ chịu gì, khó khăn lắm mới đột phá Kim Đan, đang Tạ Sơ Tuyết lôi kéo huấn luyện đây.
Còn về Tiết Dư?
Cậu là bận nhất, đan d.ư.ợ.c trận cần dùng cũng ít, trong tông chỉ một là Đan tu, bận đến tối tăm mặt mũi.
Trong tông hiện giờ nhàn nhã nhất chính là hai Kiếm tu Mộc Trọng Hi và Chu Hành Vân.
Minh Huyền nhét một viên kẹo mạch nha, phồng má: “Quá đáng lắm , thể đối xử với chúng như , chúng chính là Phù tu Đan tu đấy!”
*Phù tu và Đan tu trân quý của Tu chân giới!*
Kết quả đãi ngộ đến lượt ba bọn họ, rảnh rỗi nhất ngược là hai Kiếm tu.
Diệp Kiều ngậm kẹo, lấy Hỗn Độn Châu trong tay . Tạ Sơ Tuyết mấy ngày nay trầm mê nghiên cứu tại linh căn của cô lớn lên, khi hiếm khi đáng tin cậy với cô, tiên khế ước Hỗn Độn Châu, thử xem thể dùng linh hỏa luyện hóa, để nó chảy trong đan điền .
“Tam sư , mượn cái lửa?”
Diệp Kiều dùng bùa chú thử căn bản đốt hóa.
Tiết Dư nhướng mày, linh hỏa đầu ngón tay chạm Hỗn Độn Châu, nhưng mà nửa ngày trôi qua, vẫn nhúc nhích tí nào, xảy bất kỳ đổi gì.
“Không .” *Cực phẩm Hỏa linh căn đều luyện hóa , cần lửa gì mới ?*
Đang lúc Diệp Kiều bó tay biện pháp, Khẳng Đức Cơ trong tay áo đột nhiên bò nhảy . Đồng t.ử màu vàng rực rỡ của nó khinh thường hai một cái, nghênh ngang đến Hỗn Độn Châu.
Nhắm ngay cái hạt châu to bằng nắm tay chính là phun một ngụm lửa.
“Hả.” Mộc Trọng Hi vẫn là đầu tiên thứ phun lửa.