“Hy vọng Minh Huyền .” Nói Tạ Sơ Tuyết hóa thành cầu nguyện, hai tay chắp , bộ dáng công trình hy vọng.
Có lẽ là cảm giác niềm tin của quá mạnh, dẫn đến ba khác thấy thế cũng bắt đầu bắt chước cầu nguyện cho Minh Huyền.
Đôi khi thiên phú cao cũng chắc là chuyện , ví dụ như hiện tại, Minh Huyền đ.á.n.h cho sắp khét lẹt .
Kim Cương Phù Diệp Kiều thể dùng đều ném qua, dẫn khí tại chỗ vẽ tròn một canh giờ. Cảnh giới Trúc Cơ sơ kỳ của cô đều buông lỏng , sét của Minh Huyền vẫn kết thúc.
Tạ Sơ Tuyết sờ sờ cằm, chằm chằm tốc độ vẽ bùa của cô, phát hiện vị tiểu sư điệt chỉ nhanh, tỷ lệ chính xác cũng kinh . Có thể trong tình huống độ lôi kiếp mà tỷ lệ thành công cao như , ít gặp.
* Kiếm Phù song tu chỉ thể chiếu cố một loại ? Hắn như điều suy nghĩ.*
*Cho nên vị tiểu sư điệt thiên phú Kiếm đạo chắc là khá tệ hại nhỉ?*
*Thế là Tạ Sơ Tuyết đơn phương vui vẻ quyết định trong lòng, Diệp Kiều chính là của Phù tu bọn họ .*
Diệp Kiều lúc vẽ đến mỏi cả tay, vung vung cánh tay, phát hiện vẫn kết thúc. Cô kìm nữa cảm xúc phẫn nộ, giơ ngón giữa về phía lôi vân.
*Cái sét còn xong hả.*
“...”
Phản ứng đầu tiên của Tạ Sơ Tuyết là túm lấy hai sư điệt đang ngẩn chạy nước rút trăm mét, tránh xa Diệp Kiều.
Giây tiếp theo, kinh lôi cuồn cuộn đ.á.n.h về phía Diệp Kiều.
*Diệp Kiều thuần túy sướng mồm một chút, cái kiếp cũng chẳng ai với cô là lôi kiếp thể hiểu tiếng a.*
Bị đ.á.n.h cho trở tay kịp, cô ở đó, đều tê rần.
Cũng may thiên lôi chỉ giáng xuống một đạo. Đánh xong, Diệp Kiều nữa đuổi theo Minh Huyền mà đánh. Tạ Sơ Tuyết khi chạy về, vươn tay chọc chọc Diệp Kiều.
“Vẫn chứ?”
“Vẫn .” Diệp Kiều chậm rãi nhả một ngụm khói đen, “Chỉ là cảm thấy đũng quần đều rò điện .”
Tạ Sơ Tuyết tặc lưỡi: “Một cô nương lành, mọc cái miệng thế chứ.”
Diệp Kiều là thật sự cảm thấy vẫn , thậm chí đ.á.n.h một cái còn khá thần thanh khí sảng, suýt chút nữa khống chế cái tay giơ ngón giữa thêm hai đạo sét nữa.
Lôi kiếp của Minh Huyền kéo dài mãi đến chiều mới kết thúc, mấy đợi đến mức suýt chút nữa ngủ gật.
Động tĩnh lớn như , các tông khác cũng tin mà hành động.
“Lôi vân của Minh Huyền?”
“Đứa nhỏ đó thiên phú quả nhiên tầm thường.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/tieu-su-muoi-ro-rang-rat-manh-nhung-lai-qua-muc-tau-hai/chuong-142-linh-can-lon-len.html.]
“Dù cũng là hậu nhân dòng chính Minh gia, năm nay Trường Minh Tông ngoại trừ Diệp Kiều, thì đều là Kim Đan kỳ .”
Vốn dĩ Phù tu khó chơi, hiện tại còn thêm một Kim Đan, hạng nhất bí cảnh trận thứ ba hiện giờ thật đúng là .
Bốn xếp bằng đợi, Tạ Sơ Tuyết đất bắt đầu ngủ . Đột nhiên tiếng kinh hô của Diệp Kiều dọa tỉnh cả ngủ.
“Tiểu sư thúc, linh căn của con lớn lên .”
“?” Tiết Dư vẫn là đầu tiên gặp chuyện , kinh nghi bất định mở to mắt: “Hả.”
*Linh căn còn thể lớn lên ?*
“Cái gì.” Tạ Sơ Tuyết bệnh nặng trong cơn mê bật dậy, mở mắt , đôi mắt màu nâu nhạt đều trở nên thanh tỉnh ít.
Linh căn trong cơ thể Diệp Kiều vẫn luôn nhỏ mảnh. Cho dù dùng linh khí dò trong cũng thể cảm nhận . Cộng thêm mỗi ngày ngẩng đầu thấy cúi đầu thấy, linh căn lớn lên trong lòng cô vẫn rõ.
Đột nhiên dài một đoạn nhỏ, chuyện đối với Diệp Kiều mà hiếm lạ cực kỳ.
*Linh căn còn thể lớn lên ? Đáy lòng Tạ Sơ Tuyết cũng mang theo nghi vấn tương tự.*
Tuy rằng chỉ là một chút độ dài thể bỏ qua tính, nhưng sự đổi của linh căn bản Diệp Kiều thể nào cảm nhận .
Tạ Sơ Tuyết suy nghĩ nửa ngày, mới ý thức sự tình bắt đầu đổi từ . Hình như là từ lúc cô giơ ngón giữa về phía giữa trung, đó bên tai sét đ.á.n.h một cái bắt đầu.
“Lôi linh căn.” Hắn lẩm bẩm tự lặp một câu .
*Nếu nhớ lầm thì, thuộc tính linh căn lúc Diệp Kiều nhập tông kiểm tra, là Lôi linh căn nhỉ?*
*Lôi linh căn còn công dụng như ?*
Tu chân giới Lôi linh căn ít, gần như là đến mức độ hiếm thấy. Ai cũng từng khai phá qua công dụng của loại linh căn . Thông thường mà thiên phú linh căn thấp cũng đặt nền móng cho con đường tương lai của bọn họ, sẽ ai nguyện ý nhận một t.ử linh căn bình thường, dẫn đến tất cả Lôi linh căn đều coi trọng.
Diệp Kiều đại khái là duy nhất thiên phú cao mà còn thể Ngũ Tông.
“Lôi linh căn còn hấp thu thiên lôi ?” Tạ Sơ Tuyết đau đầu một lát, bỗng nhiên vỗ tay một cái: “Vậy là ai độ kiếp, con cứ cạnh bọn họ, ké chút sét đ.á.n.h thử xem?”
*Con lương tâm lắm, mới thèm để ý độ kiếp khác ảnh hưởng . Trong đầu là linh căn của sư điệt , lớn lên . Lớn lên ... Hiếm lạ quá .*
“Chu Hành Vân.” Nghĩ như , Tạ Sơ Tuyết gào lên một câu, “Hay là con cũng độ cái lôi kiếp để sư con sét đ.á.n.h thử xem?”
Tiết Dư kìm nén d.ụ.c vọng châm chọc: “Tiểu sư thúc, lôi kiếp đó là độ là độ ?”
“Này .” Minh Huyền: “Không ai để ý đến sống c.h.ế.t của ?”
Cậu sét đ.á.n.h cho hộc khói đen, quan trọng là lúc chẳng ai quan tâm cả.
*Ngày tháng cách nào sống nổi nữa .*