Tiểu Phúc Tinh - Chương 3

Cập nhật lúc: 2026-05-01 17:17:05
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau khi mua cho cô bạn bó hoa mà cô thích nhất.

Hiện tại, trong túi đến mười đồng cũng tìm nổi.

Tôi sinh linh nhỏ bé đang chớp chớp mắt, cũng quấy trong lòng, thấy yêu thương, thấy lo âu.

[Cái cô bạn đang ngẩn làm gì đấy? Không lẽ thật sự ả con giả trúng, đang mong chờ nhà họ Tô bố thí đấy chứ?]

[Chưa chắc, nhưng nghèo là thật đấy! Cô bạn giống hệt nữ chính, vì viện mồ côi ai tài trợ nên nghiệp cấp ba là làm công nhân ngay, tiền kiếm đều đem ủng hộ hết cho viện mồ côi . Đoán là bây giờ trong túi đủ tiền mua nổi một hộp sữa bột .]

[Không tiền mua sữa? Này, nữ chính là Phúc tinh đấy nhé, hiểu giá trị của một Phúc tinh là thế nào ? Đi ngoài đường vàng rụng trúng đầu chứ chẳng bánh bao ! Mà thiếu tiền mua sữa á?]

Cái gì cơ!

Các bảo vàng rụng trúng đầu là Phúc tinh ?

Đây rõ ràng là Thần Tài bà bà !

Tôi định ôm theo tâm thái thử vận may, bế "bà thần tài nhỏ" dạo loanh quanh xem .

Mới hai bước.

Đứa trẻ nãy giờ vẫn đang ngoan ngoãn bỗng nhiên oà lên nức nở.

Dỗ thế nào cũng nín.

Kiểm tra tã giấy cũng thấy ướt.

Vậy chắc chắn là đói .

Trước đây ở viện phúc lợi cũng những đứa trẻ mới sinh thế , nên cũng coi như chút kinh nghiệm.

Nhà họ Tô thật thất đức.

Ngay cả đứa bé cũng cho ăn no.

Tôi thầm c.h.ử.i rủa nhà họ Tô, đổi hướng định mua ít sữa bột cho Hoài Cẩn uống.

Chỉ điều...

Vừa mới đổi hướng.

Đứa nhỏ nín bặt.

Tôi chút mù mờ hiểu chuyện gì.

Thế trông giống như đói cho lắm.

Đi tiếp hơn nửa tiếng đồng hồ.

Đứa nhỏ một nữa oà , càng thêm khẳng định suy đoán của , khả năng cao vì đói.

vẫn chẳng hiểu đầu đuôi .

Không lẽ là...

Bị ốm ?

Đang lúc cân nhắc nên đưa bé đến bệnh viện khám , thì những dòng Bình luận lướt qua mắt đưa gợi ý.

[Có Nhuyễn Nhuyễn của chúng ốm ?]

[Nhuyễn Nhuyễn cái gì, sến c.h.ế.t , giờ tên là Hoài Cẩn , đừng gọi bừa! Theo thấy cũng chẳng giống ốm .]

[Đứa nhỏ hồng hào, mắt mũi tinh , quả thực giống ốm.]

[Các ông xem... khi nào là do thể chất "phúc tinh" của bé Hoài Cẩn đang nhắc nhở sắp vàng rơi trúng đầu ?]

[Đừng nữa! Thật sự đừng nữa! Khả năng là lớn nhất đấy!]

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/tieu-phuc-tinh/chuong-3.html.]

Vàng rơi trúng đầu ?

Tôi đứa nhỏ trong lòng, về phía con ch.ó Samoyed trắng muốt đang ủ rũ đất cách đó vài mét.

Lúc nãy ngang qua đây.

Đứa nhỏ đột nhiên toáng lên.

Tôi còn tưởng con bé sợ chó.

Nên mới cố ý bước thật nhanh.

Bây giờ nghĩ .

Đứa nhỏ trong tã lót, căn bản thấy gì, con ch.ó cũng sủa, con bé xung quanh ch.ó .

Rất thể đúng như lời Bình luận .

Con ch.ó Samoyed ...

Lai lịch hề đơn giản!

Tôi ôm chặt đứa nhỏ thử tiến gần con Samoyed, đứa bé trong lòng quả nhiên ngừng một cách thần kỳ.

hướng !

4.

"Trọng thưởng tìm chó..."

Tôi tờ thông báo tìm ch.ó dán bức tường phía đầu con Samoyed, lẩm bẩm : "Ai cung cấp manh mối hữu ích thưởng 5 nghìn, tìm thấy ch.ó thưởng thêm 50 nghìn, trực tiếp đưa ch.ó về thưởng... 500 nghìn tệ?"

Tôi ảnh tờ rơi, đứa nhỏ trong lòng, cúi xuống con Samoyed đang ngoan ngoãn.

Ực!

Tôi kìm mà nuốt nước bọt một cái.

Ôi cái bà thần tài của con ơi!

là vàng từ trời rơi xuống trúng ngay đầu .

Tôi lẳng lặng lấy điện thoại , liên lạc với chủ nhân tờ "trọng thưởng".

Chỉ hơn hai mươi phút .

Một chiếc xe đen dài sang trọng lướt êm ru tới bên lề đường.

Thân xe bóng loáng đến mức thể soi gương , vẻ điềm tĩnh sang trọng đến lạ lùng, qua cùng đẳng cấp với những chiếc xe bình thường chạy phố.

Tài xế nhanh chóng vòng sang bên cạnh, cung kính mở cửa .

Tôi vô tình liếc đầu xe, ở chính giữa một biểu tượng kim loại sáng lấp lánh, một chữ B với đôi cánh giang rộng.

Biểu tượng chữ B.

Ánh kim lạnh lẽo đầy áp đảo.

Chỉ qua thôi toát lên vẻ quý tộc khiến dám gần.

Tiếp đó, một phụ nữ mặc bộ đồ công sở trang nhã, trang điểm tinh tế bước xuống xe.

Vẻ mặt tuy lo lắng nhưng lưng vẫn thẳng tắp, mỗi cử chỉ đều mang phong thái của sống trong nhung lụa lâu năm.

Đừng , ngay cả vị Tô phu nhân hào môn mà mới gặp cũng thể nào sánh với .

Con Samoyed nãy giờ vẫn yên bên chân như ngửi thấy mùi hương quen thuộc.

Nó lập tức vểnh tai lên, vẫy đuôi chạy về phía bà .

Đồng t.ử phụ nữ co rút , giọng run rẩy nhưng vẫn giữ vẻ quý phái: "Bảo bối!"

Loading...