Một giọng nữ quen thuộc mang theo ngữ khí hống hách, : “Lâu Thu, cửa hàng họ Lâu, là đường tỷ của ngươi, ngươi... lập tức, lập tức dọn trống cửa hàng , chiêu đãi bạn bè của .”
Lâu Thu ở cửa, kiêu ngạo nịnh bợ, đạm nhiên đó.
“Cốc Vũ tỷ, trong tiệm khách quý, tạm thời thể chiêu đãi tỷ và bạn bè của tỷ.”
Lâu Cốc Vũ lạnh: “Những đó tính là khách quý gì, và bạn bè của mới là...”
Tiểu cô nương nhà họ Lại hai tay chống nạnh, giận trừng Lâu Cốc Vũ.
“Ngươi hiểu tiếng ? Chúng ở đây khách quý, chiêu đãi các ngươi!”
“Lâu Thu, cái gì mèo ch.ó gì ngươi cũng nhặt cửa hàng Lâu gia, làm mất mặt Lâu gia chúng !” Lâu Cốc Vũ khinh thường .
Quả nhiên là nàng .
Ánh mắt Lâu Tri Hạ trầm xuống, bước nhanh qua: “Đại tỷ.”
Nhìn thấy nàng tới, thần kinh căng thẳng của Lâu Thu thoáng thả lỏng: “Hạ Nhi.”
Lâu Tri Hạ đến bên cạnh Lâu Thu yên, ngước mắt quét Lâu Cốc Vũ, cùng đám nữ hài phía nàng, .
“Các vị tiểu thư thường lui tới nội trạch, e là một tranh chấp nội bộ của Lâu gia chúng , vị đại tiểu thư của tú tài lão gia đại phòng Lâu gia , cùng tam phòng Lâu gia chúng , đúng hơn là cùng ... thù oán!”
Mấy cô gái sững sờ, theo bản năng Lâu Cốc Vũ, tìm kiếm câu trả lời.
Thần sắc Lâu Cốc Vũ cứng đờ, giận trừng Lâu Tri Hạ: “Ngươi bậy bạ gì đó?”
Lâu Tri Hạ nhướng mày .
“Ta bậy bạ gì? Ta luôn luôn ăn ngay thật, Cốc Vũ tỷ, tỷ cẩn thận kể cho các vị tiểu thư tỷ làm gì với vì mấy lượng bạc ?”
Lâu Cốc Vũ trong lòng căng thẳng, quát mắng kêu to lên.
“Lâu Tri Hạ!”
Lâu Tri Hạ mỉa mai, chút nào che giấu sự chán ghét trong mắt, lạnh lùng Lâu Cốc Vũ.
“Lâu Ký tuy treo bảng hiệu Lâu gia, nhưng nó là Lâu Ký của tam phòng Lâu gia, là Lâu Ký của nhị phòng Lâu gia, tuyệt đối thể trở thành Lâu Ký của đại phòng Lâu gia, Cốc Vũ tỷ nhớ kỹ!”
Các vị tiểu thư thần sắc vui Lâu Cốc Vũ.
“Lâu đại tiểu thư, đây là chuyện gì ?”
“Lâu Cốc Vũ, ngươi cửa hàng là nhà ngươi mở, đến lúc nào cũng ?”
“Thì là đồ vô dụng, hại mừng hụt một phen!”
“Ai da, sớm thành thật xếp hàng , cố ý vẽ xong mẫu, định mang đến cho Thu tiểu thư xem, giờ thì hỏng bét hết ...”
“Không bản lĩnh thì đừng ôm việc chứ, ghét thật.”
“Đắc tội hai tỷ tam phòng, chúng còn thể học DIY của nhà các nàng ?”
“E là khó khăn...”
Mấy nhỏ giọng bàn tán, lời lẽ đều là bất mãn với Lâu Cốc Vũ.
Thần sắc Lâu Cốc Vũ khó coi, c.ắ.n răng trừng mắt Lâu Tri Hạ.
Đáng c.h.ế.t, con nha đầu c.h.ế.t tiệt dám làm trò nhiều như mà phá đám nàng.
Quá đáng giận!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/tieu-nong-nu-nang-lai-my-lai-tap/chuong-369-lau-coc-vu-bi-va-mat.html.]
Xem nàng mách chuyện cho cha nàng, bảo cha nàng hung hăng sửa trị Lâu lão Tam!
Lâu Tri Hạ thấy ánh mắt độc ác của nàng, trào phúng.
Khi về phía các vị tiểu thư, cố ý đổi sắc mặt nhu hòa, khẽ : “Cuối năm lượng tiểu thư và phu nhân hẹn nhiều, các vị tiểu thư học, xếp hàng thì , chỉ là...”
Nàng ý vị thâm trường Lâu Cốc Vũ, .
“Ta đây là bụng hẹp hòi, thể thấy kẻ thù đến cửa khiêu khích, mong các tiểu thư thông cảm.”
Các vị tiểu thư trong nháy mắt hiểu rõ ý tứ lời của Lâu Tri Hạ.
Chính là các vị nghĩ đến thì , cứ theo quy củ mà xếp hàng, quan trọng nhất là cần đến cùng Lâu Cốc Vũ!
Mấy .
Sắc mặt Lâu Cốc Vũ khó coi đến cực điểm.
“Lâu Tri Hạ, là đường tỷ của ngươi!”
Lâu Tri Hạ mím môi : “Lúc Cốc Vũ tỷ đẩy xuống nước, nhưng nghĩ tới là của tỷ, giờ mới nhận quan hệ, muộn ?”
Đồng t.ử Lâu Cốc Vũ đột nhiên chấn động, dám tin trừng mắt Lâu Tri Hạ.
Tiện nhân , thế mà dám làm trò nhiều tiểu thư như mà chuyện đó.
Đáng giận!
Các vị tiểu thư đầy mắt kinh ngạc, Lâu Cốc Vũ.
Da mặt Lâu Cốc Vũ xanh mét, giận trừng Lâu Tri Hạ.
Lâu Tri Hạ hề sợ hãi, đối diện với nàng.
Trường hợp nhất thời lâm tĩnh lặng tiếng động.
Tiểu cô nương nhà họ Lại chống eo định tiến lên trợ giúp, đại cô nương nhà họ Lại kéo .
Lâu Thu mím môi, nghĩ nghĩ tiếp đón các vị tiểu thư: “Chúng ngày 28 tháng Chạp sẽ đóng cửa tiệm ăn Tết, các vị tiểu thư nếu kịp đợi, thể đến báo danh xếp hàng , sẽ căn cứ yêu cầu cụ thể của các vị tiểu thư, giúp các vị đưa một phương án hợp lý...”
Các vị tiểu thư , trong mắt sáng lấp lánh.
Chờ Lâu Thu xong, mấy liền báo danh .
Lâu Cốc Vũ một nghẹn trong lòng, lên xuống, tức c.h.ế.t.
Các nàng là do nàng dẫn đến, nàng vì các nàng mà cãi tranh chấp với hai tiện nhân tam phòng , các nàng giúp nàng cái bạn thì thôi, bản nàng trào phúng chế nhạo, các nàng đầu nịnh nọt Lâu Thu!
Tức c.h.ế.t nàng !
Trừng mắt Lâu Thu đang khanh khách, Lâu Cốc Vũ nghiến răng.
Sau đó, nghĩ đến chuyện Lục nhị công tử, đột nhiên nhạo một tiếng trào phúng.
Mấy thuận theo tiếng qua.
Một vị tiểu thư cau mày, ghét bỏ Lâu Cốc Vũ: “Ngươi nhạo chúng ?”
Nụ mặt Lâu Cốc Vũ cứng : “Ta .”
Vị tiểu thư hừ một tiếng: “Tốt nhất là .”
Lâu Cốc Vũ một nghẹn ở cổ họng, há miệng mắng nhưng nghĩ đến gia thế của vị tiểu thư , đành cứng rắn nhịn xuống, nặn một nụ .