Đáng tiếc, lão nhị giống lão, nhưng cũng giống lão ở chỗ chẳng thiên phú sách gì cả. Lão cũng chẳng đủ khả năng nuôi thêm một đứa ăn học nữa, nên chỉ cho lão nhị học vài năm gọi về nhà làm ruộng. Hình như cũng từ lúc đó, đứa con trai chẳng còn coi lời lão gì nữa. Nó cứ thế mà công khai cho lão : Con hài lòng với cha, nhưng cha là cha con, con đổi , cha cũng chẳng đổi con, cứ thế mà sống thôi...
Lâu lão gia t.ử thở dài, xua tay bảo Bác hai Lâu .
Bác hai Lâu nhướng mày, vỗ vai Lâu lão tứ: “Lão tứ , mắt mù quan trọng, nhưng tâm mà mù thì mới thật sự là mù hẳn đấy.”
Tim Lâu lão gia t.ử đập thình thịch. Ai ngờ Lâu lão tứ gãi đầu hỏi: “Nhị ca, câu của ý gì?”
Bác hai Lâu: “... Thôi, đúng là đàn gảy tai trâu!”
Lâu lão tứ ngơ ngác quanh: “Nhà đàn với trâu nhỉ...”
Bác hai Lâu lớn, nhấc chân bỏ . Nói chuyện với hạng đúng là lãng phí nước bọt. Chi bằng về ngủ sớm, ngày mai còn cả đống việc đang chờ.
là cả đống việc thật. Nào là ký công văn thuê cửa hàng, làm thủ tục khế ước, dọn dẹp mặt bằng, tìm thợ sửa chữa, quy hoạch gian, đo đạc diện tích để đặt đóng bàn ghế...
Nghe Lâu Tri Hạ liệt kê chi tiết từng việc, Bác hai Lâu cảm thấy da đầu tê dại: “Cũng may bác còn vài chữ, chứ cháu một hồi chắc đầu óc bác chẳng nhớ nổi việc gì mất...”
Lâu Tri Hạ nịnh: “Bác hai là giỏi nhất mà.”
Bác hai Lâu xì một tiếng: “Đừng nịnh hót bác, lo ký công văn với làm khế ước , mấy việc cứ từ từ.”
Lâu Tri Hạ gật đầu. Hai đ.á.n.h xe bò sớm, khi đến trấn thấy Lại Sinh đang ở cổng thành, ngừng qua , dậm chân cho ấm.
Hai vội xuống xe bò tới. Bác hai Lâu nhỏ: “Cái Lại Sinh đúng là thật thà, bảo đến đón là chờ từ sớm thế , tuyết bám đầy đầu kìa, chắc chờ lâu lắm ...”
Lâu Tri Hạ gật đầu: “Tề chưởng quỹ giới thiệu thì chắc chắn tin tưởng . Bác hai cứ tiếp xúc nhiều với , kéo gần quan hệ, cửa hàng mở rộng cần tuyển sẽ thuận tiện hơn nhiều.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/tieu-nong-nu-nang-lai-my-lai-tap/chuong-304-dan-gay-tai-trau.html.]
Bác hai Lâu liếc nàng, : “Tiểu nha đầu cháu hiểu gớm nhỉ.”
Lâu Tri Hạ nhướng mày đắc ý.
“Lâu Nhị lão gia, Lâu Nhị cô nương.” Lại Sinh tươi đón tiếp, tuyệt nhiên nhắc đến chuyện chờ lâu. Anh chỉ tay về phía chiếc xe ngựa cách đó xa: “Trời lạnh, mời hai lên xe cho ấm. Hôm qua khi , chạy qua chỗ chủ cũ một chuyến, hẹn sáng sớm nay qua ký giấy tờ, giờ chúng qua đó là .”
Bác hai Lâu gật đầu cảm ơn lên xe. Khi họ đến cửa hàng, chủ cũ quả nhiên mặt, đang mở cửa. Thời gian chuẩn xác đến từng li.
Bác hai Lâu thầm thán phục trong lòng. Lại Sinh căn bản họ khi nào tới, mà thể tính toán thời gian chuẩn như . Tâm tư nhạy bén đến mức nào mới làm ? Ông cảm thấy điểm đáng để học hỏi, tiếp đãi khách khứa chắc chắn sẽ dùng đến.
Lại Sinh hớ hở chào hỏi , chẳng hề Bác hai Lâu coi như một thầy để học tập. Lâu Tri Hạ nhận điều đó, mím môi trộm, Bác hai Lâu lườm một cái mới chịu thu liễm.
Chủ cũ nhắc đến cửa hàng là mặt mày ủ rũ, thấy Bác hai Lâu thì sắc mặt càng khó coi, khóe miệng giật giật, ánh mắt chút e dè. Bác hai Lâu định mở miệng, chủ cũ vội : “Giá thấp nhất , bớt nữa , bớt nữa là nhà c.h.ế.t đói đấy!”
Bác hai Lâu: “... Tôi định mặc cả nữa .”
Lại Sinh vội : “Cố chủ nhân yên tâm, mời ông đến là để ký công văn, Lâu chưởng quỹ thật sự ý định ép giá thêm nữa.”
Cố chủ nhân lúc mới run rẩy mở cửa. Công văn chuẩn sẵn, chia làm bốn bản: Cố chưởng quỹ giữ một bản, Lại Sinh giữ một bản, quan phủ lưu một bản, và Lâu Tri Hạ giữ một bản. Sau khi kiểm tra nội dung sai sót, ký tên ấn dấu tay, khế ước chính thức hiệu lực. Thời hạn thuê là ba năm, tiền thuê trả ba tháng một , trong ba năm tăng giá. Với mức giá rẻ thế mà tăng trong ba năm, họ đúng là hời to.
Ký xong, Lại Sinh đ.á.n.h xe đưa đến quan phủ làm thủ tục lưu hồ sơ. Mọi chuyện xong xuôi thì cũng gần trưa. Bác hai Lâu đề nghị cùng ăn bữa cơm, nhưng Cố lão chủ nhân lắc đầu từ chối, Lại Sinh đành đưa ông về .
Lâu Tri Hạ và Bác hai Lâu cùng đến Hội Tân Lâu. Tề chưởng quỹ tin họ tất thủ tục thì chúc mừng hiệu suất làm việc của hai . Lâu Tri Hạ nhướng mày: “Kiếm tiền mà bác, tranh thủ từng chút một chứ.”
Tề chưởng quỹ lớn, nhắc đến việc Tào lão thái quân giới thiệu cho nàng một vị khách. Nhà đó trưởng bối sắp mừng thọ, đặt Lâu Tri Hạ làm bánh sinh nhật. Lâu Tri Hạ dĩ nhiên vui vẻ nhận lời, hỏi rõ địa chỉ bữa trưa liền ghé qua đó một chuyến.
Vị thái thái nhà đó tiếp đón nàng nhiệt tình, rõ yêu cầu về chiếc bánh. Lâu Tri Hạ ghi chép cẩn thận, hứa hai ngày nữa sẽ vẽ bản thảo thiết kế mang qua cho bà xem mới chốt. Vị thái thái nọ vui vẻ đồng ý, còn định sai xe đưa nàng về nhưng nàng khéo léo từ chối.
Sau khi thức trắng một đêm để vẽ xong bản thảo, nàng mang đến nhà đó thì gia đinh chặn ngay ngoài cửa.