Lâu Cốc Vũ ngẩn : “Nương, ý của là...”
“Ý của nương và cha con, là tiên lôi kéo Tam phòng, kết giao với bọn họ. Chờ Lâu Thu thật sự phòng Nhị công tử, thì cha con cũng thể vài phần trợ lực, tìm Nhị công t.ử giúp đỡ, đổi một chức quan hơn.”
Trương Thị cẩn thận phân tích cho con gái : “Cha con chỗ , con ở Thôi gia tự nhiên cũng thể nước nổi thuyền nổi, coi trọng hơn. Đến lúc đó, con một cha nắm giữ thu nhập thuế của một huyện, một đường là sủng của Nhị công tử, ai còn dám cho con sắc mặt mà ?”
Mắt Lâu Cốc Vũ sáng rực lên, bĩu môi: “Nàng đè đầu cưỡi cổ con là , nương sớm với con?”
“Ta cùng con cái gì? Ta và cha con còn xác định sự việc, với con thế nào ?”
Trương Thị thở dài: “Tính tình con thế cũng giống ai, sợ tỷ trong nhà lấn át nổi bật của con, đổi cái tính tình , ngày mà con hối hận!”
“Nương!”
Lâu Cốc Vũ ôm cánh tay Trương Thị, lay lay: “Hôm nay con cũng là vì trút giận cho nương, nương xem cái nha đầu Lâu Tri Hạ , chuyện khó bao, cái gì mà con đồ vật con là đồ vật, thế nào cũng là lời mắng c.h.ử.i , con ngốc, chẳng lẽ chờ nàng mắng con ? Con nuốt trôi cục tức .”
“Nương con làm sai, nha đầu từ khi ngã xuống nước tỉnh liền bình thường, cha con cũng nàng điên , bắt ai c.ắ.n ai, con đừng cùng nàng đối đầu trực diện, nàng cần mặt mũi cái gì cũng thể toạc ngoài, chúng thể giống nàng, rõ ?” Trương Thị khuyên nhủ.
Lâu Cốc Vũ chút tình nguyện, Trương Thị đ.á.n.h nhẹ một cái, mới dẩu môi đáp.
“Dù con xin .”
Trương Thị chút bất đắc dĩ, đau đầu : “Nương với con nửa ngày lời , con một câu cũng lọt tai ?”
“Ai nha, nương, con lọt mà, nàng cho dù phủ cũng là một tiểu , con là đường tỷ là biểu tẩu nhà ngoại của Nhị công tử, nàng còn thể tay con mà làm trò trống gì ?”
Lâu Cốc Vũ nghĩ đến cảnh đường đường là thiếu nãi nãi nhà họ Thôi, làm vẻ uy phong mặt tiểu Lâu Thu, tâm trạng lập tức .
Trương Thị chút tức giận: “Nàng cho dù là một tiểu , thì đó cũng là sủng thể thổi gió bên gối bên cạnh Nhị công tử, con là chính thê, cũng sắc mặt của Nhị công t.ử nhà Huyện thái gia!”
Nụ nở mặt Lâu Cốc Vũ cứng đờ, nàng dậm chân một cái về phía Trương Thị: “Nương!”
“Nếu con biện pháp xin mà cũng thể khiến Thu nha đầu và Lâu Tri Hạ nhắm con, thì cũng , nghĩ thì cứ lời và cha con.” Trương Thị nóng nảy.
Thấy Trương Thị nổi giận, đáy mắt Lâu Cốc Vũ xẹt qua tức giận: “Con .”
Trương Thị thấy nàng như , liền nàng để lời trong lòng, tức bất đắc dĩ, thở dài một : “Chúng ở đây đến khi Tam phòng chuyển nhà, mấy ngày nay con hãy suy nghĩ kỹ .”
Lâu Cốc Vũ hờ hững ừ một tiếng.
Trương Thị nhịn xuống, trở về phòng nàng và Lâu Lão Đại.
Lâu Lão Đại mặt đen sầm: “Nàng lời ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/tieu-nong-nu-nang-lai-my-lai-tap/chuong-184-lau-coc-vu-kieu-ngao-dai-phong-muu-tinh.html.]
Trương Thị gật đầu.
“Đều là ngươi chiều hư nàng, đ.á.n.h cho nàng lùi bước...”
Trương Thị một phen giữ chặt : “Được , ngươi nhỏ chút, nàng hai tháng nữa là gả chồng, ngươi mắng nàng một trận, làm nàng mang theo tức giận mà gả chồng ? Ngươi còn làm quan nữa ?”
Lâu Lão Đại cả kinh, trán tức khắc toát mồ hôi lạnh.
“Ngươi đúng, thể mắng, thể trách, dỗ dành...”
Một nhà ba đều mang ý đồ , Lâu Tri Hạ đoán tám chín phần mười, trong lòng Giang Thị cũng dấy lên cảnh giác, cố ý dặn dò Lâu Lão Tam, chuyện của mấy đứa con nàng, ai cũng tác dụng.
Lâu Lão Tam liên tục đảm bảo, nhưng vẫn thể làm Giang Thị buông lỏng cảnh giác.
Lâu Tri Hạ khuyên vài , Giang Thị đều lọt.
Sự tin tưởng , một khi mất, xây dựng , khó như lên trời.
Nàng biện pháp, đành dỗ Giang Thị xem biểu hiện của Lâu Lão Tam.
Mấy ngày tiếp theo, Lâu Lão Tam sớm về khuya, khẩn trương làm một ít đồ vật nhỏ còn thiếu cho nhà mới;
Mời đầu bếp nấu cỗ trong thôn đến nấu cơm mừng tân gia;
Mời ông cháu Liễu Tam gia dựng bếp lò trong sân;
Khắp thôn mượn bàn ghế...
Một ngày khi chuyển nhà, những nhà quan hệ trong thôn, nhận lời mời, đều mang theo gạo, mì, rau dưa, củ quả trong nhà, gì mang nấy, đưa đến nhà mới, một mặt coi như lễ mừng tân gia, một mặt để cung cấp nguyên liệu nấu ăn cho tiệc rượu ngày mai.
Trong thời gian , vợ chồng Đại phòng cũng việc gì đều thích chạy tạo cảm giác tồn tại, Trương Thị tìm Giang Thị mượn đồ, Lâu Lão Đại chủ động tay giúp Lâu Lão Tam chữ phúc dán lên cửa.
Giang Thị mỗi khi lấy cớ mang thai, đuổi Trương Thị .
Lâu Lão Tam thấy thế, cũng dám cận quá mức với Lâu Lão Đại, bản chuyện, liền kéo Lâu Lão Nhị chắn.
Trong lúc nhất thời, vợ chồng Đại phòng tức giận, một chút biện pháp cũng .
Lâu Tri Hạ chỉ coi như , mỗi ngày vui vẻ đắm chìm trong việc dùng nguyên liệu nấu ăn hạn mà làm món ăn ngon, tìm kiếm cảm giác thành tựu.
Đương nhiên, chính thể nấu cơm, nguồn nước suối linh cũng cung cấp đầy đủ.
Trạng thái của cả nhà đổi rõ rệt bằng mắt thường.
Kiều lang trung đến khám cho mấy , đưa một kết luận, t.h.u.ố.c của đến bệnh tan, hơn nữa Tam phòng phân gia, mấy tâm trạng , cho nên, hồi phục tương đối nhanh.