Thưa Thị Trưởng, Đây Là Bằng Chứng Phạm Tội Của Con Gái Ông - Chương 2

Cập nhật lúc: 2026-04-01 03:40:15
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau khi phạt bản kiểm điểm năm nghìn chữ, hiên ngang bước khỏi văn phòng.

Lão thầy lầm bầm với bên cạnh: "Sao con bé Liễu Y Y khác thế nhỉ?"

Giáo viên bên cạnh cũng phụ họa: " thế, khí chất cứ như đổi hẳn ."

Những thứ khác biệt còn ở phía cơ...

Tôi lớp tìm chỗ , mới xuống thấy mấy tiếng mỉa mai.

Vương Đan: "Sao tự nhiên mùi nhà vệ sinh thế nhỉ, Huệ Nhiên, ngửi thấy ?"

Trịnh Huệ Nhiên giọng điệu dịu dàng: "Đan Đan đừng lung tung, Y Y sẽ buồn đấy."

Câu của Trịnh Huệ Nhiên thốt , bao nhiêu xung quanh đều ngoái đầu , đứa còn bịt mũi.

Có đứa còn lầm bầm: "Ngày nào cũng mùi, ảnh hưởng khác học hành, giữ vệ sinh thì đừng học!"

Trịnh Huệ Nhiên còn " bụng" giải thích hộ : "Mọi đừng trách Y Y, chắc là sở thích của đặc biệt thôi."

Tôi cầm cuốn sách lên quạt quạt.

Vương Đan nhíu mày: "Cậu làm cái gì đấy?"

Tôi thản nhiên thu dọn đống sách nát bươm: "Mùi hôi miệng nặng quá, quạt cho bớt mùi."

Vương Đan phát hỏa: "Cậu ai đấy!"

Tôi: "Ai tự nhận thì là đó."

Trịnh Huệ Nhiên nháy mắt với Vương Đan một cái.

Vương Đan hiểu ý ngay: "Y Y, hôm qua tỏ tình với Vương Kiệt ?"

Đứa cùng bàn khựng .

Dạ Miêu

Ồ, hóa đây là Vương Kiệt, trong ký ức đúng là đoạn tỏ tình với .

Vương Kiệt gắt: "Vương Đan, đừng bậy."

Vương Đan cố ý đẩy va Vương Kiệt một cái, sợ đến mức bật dậy khỏi ghế như thể là cái thứ gì đó kinh tởm lắm.

Tôi cảm nhận nỗi hổ mãnh liệt từ Liễu Y Y truyền tới.

Vương Đan vẫn chịu thôi: "Vương Kiệt, Y Y thích thế cơ mà, đồng ý ."

Vương Kiệt xua tay rối rít, coi như tà ma ngoại đạo: "Cậu điên Liễu Y Y! Tôi từ chối , cứ ám quẻ mãi thế! Thật là xui xẻo!"

Đám đông xung quanh xem trò , chỉ duy nhất một nam sinh là liếc mắt lấy một cái, lặng lẽ thu bài tập.

Hình như và cái đám ồn ào ở hai thế giới khác .

Cậu đó, như một thế giới độc lập.

Hình tượng "đóa hoa vùng cao" lạnh lùng trong tiểu thuyết cuối cùng cũng gương mặt để hình dung .

Tôi giơ tay chỉ : "Ai bảo thích Vương Kiệt, thích là cơ."

Cậu về phía , ánh mắt lạnh lùng như băng.

Đám đông đang nhốn nháo bỗng nhiên im bặt.

Cậu bước tới, từng bước một, ngày càng gần hơn.

Tôi rạng rỡ .

Cậu đưa tay , giọng hững hờ: "Nộp bài tập."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/thua-thi-truong-day-la-bang-chung-pham-toi-cua-con-gai-ong/chuong-2.html.]

Tôi: "Tôi quên mang ..."

Cậu chẳng thèm gì, trực tiếp gạch một nhát tên trong danh sách.

Tôi nắm lấy cổ tay : "Tôi bảo quên mang chứ bảo là làm ."

3

Tôi thấy xung quanh tiếng hít hà: "Sao con bé đó dám!"

Cậu bạn thì cũng chỉ là học sinh thôi mà, đám làm bộ như thể mới mạo phạm thần thánh phương nào thế .

Tôi hì hì : "À , tiết mới nộp bài đúng , cho xin một tiết tự học, tan học sẽ nộp cho ."

Vương Đan là to nhất: "Y Y, đau buồn quá nên lú lẫn . Bài tập hôm qua ngay cả học thần cũng làm tận hai tiết tự học tối mới xong đấy. Không làm thì bảo làm , đừng làm mất thời gian của học thần."

Tôi chẳng buồn chấp Vương Đan, tiếp tục chằm chằm : "Tan học đưa nhé."

Cậu lời nào, cứ thế bỏ .

Mẹ nó, trai thật đấy, cứ thấy quen quen, tiếc là ký ức của Liễu Y Y về quá ít, đến mức còn chẳng nhớ nổi tên gì.

Vương Kiệt bồi thêm một câu: "Liễu Y Y, cùng bàn với thấy buồn nôn thật sự."

Hừ, đang ngắm trai vui vẻ thì cái thằng làm mất hứng.

Vương Đan với vẻ chế giễu: "Y Y, giờ tính đây, Vương Kiệt cùng bàn với nữa ."

Mấy đứa xung quanh hùa : "Cũng xem là hạng gì, thì hôi rình mà còn đòi tán tỉnh học thần! Ai thèm dây nó!"

Trịnh Huệ Nhiên khẽ nhếch môi .

Hừ, cái lũ bắt nạt đúng là chỉ lấy việc hành hạ kẻ yếu làm niềm vui.

Tôi đập mạnh xuống bàn một cái, làm Vương Kiệt giật run bắn.

Tôi gằn giọng: "Ngồi cạnh hạng hèn nhát như mới là buồn nôn thực sự đấy."

Nói xong, bắt đầu thu dọn cặp sách.

Cái cặp rách nát kinh khủng.

Ngay mặt bàn dân thiên hạ, xách cặp xuống một chỗ trống ở hàng thứ hai từ lên, giở đống bài tập tối qua lấy để.

Vương Kiệt mắng, đờ một lúc mới phản ứng : "Liễu Y Y, điên ! Cậu đấy là chỗ của ai ?"

Vương Đan cản Vương Kiệt , đầy ẩn ý.

Kệ xác bọn nó, làm bài tập quan trọng hơn.

Hai mươi phút làm xong đề tiếng Anh bắt đầu vùi đầu làm Vật lý.

Bàn ai đó đá một cái, bút của trượt dài một đường giấy.

Tôi ngược lên, thấy một thằng con trai trông ngông nghênh đang liếc xéo : "Này, đứa nào đây!"

Tôi cảm nhận nỗi sợ hãi của nguyên chủ Liễu Y Y.

Thằng là... trùm trường Lâm Thiên Thần.

Vương Đan chỉ chờ thế: "Liễu Y Y đấy."

Lâm Thiên Thần liếc mắt sắc lẹm Vương Đan: "Tao hỏi mày ?"

Vương Đan rụt cổ im re.

là kẻ thù của kẻ thù là bạn.

Tôi thấy Lâm Thiên Thần cũng thuận mắt hơn đôi chút.

Loading...