Thử thách con mẹ anh - Chương 1
Cập nhật lúc: 2026-04-21 02:58:17
Lượt xem: 15
Tôi và bạn thanh mai trúc mã đều là những đam mê lặn hang động.
Thế giới mặt nước tối tăm và tĩnh lặng,
Và chính là bạn lặn duy nhất của .
Đêm ngày đính hôn, một nữa mời khám phá thánh địa lặn hang động nổi tiếng.
Anh từng tỏ tình với tại nơi ,
, theo còn Bạch Uy Uy – một sinh viên nghèo trong lớp.
Anh mỉm dịu dàng giải thích với : "Uy Uy tò mò về môn lặn hang động, nên đưa cô theo để mở mang tầm mắt."
Dừng một chút, hỏi: "Minh Mạn, chắc em để tâm nhỉ?"
Tôi bộ đồ lặn đắt tiền và mới toanh Bạch Uy Uy, lời nào.
Tôi im lặng khởi động xuống nước.
Khi lặn xuống độ sâu năm mươi mét,
Bất thình lình, một giật phăng bộ điều tiết hô hấp của , thì tháo sạch chân vịt của !
Trong cơn kinh hoàng tột độ, thấy Bạch Uy Uy thản nhiên dấu tay với :
[Học tỷ đừng hoảng, đây là thử thách hôn nhân mà Yến Lễ dành cho chị đấy.]
1
Thử thách hôn nhân cái con khỉ!
Dòng nước lạnh buốt tràn , kịp đề phòng nên sặc mấy ngụm.
Khoang mũi đau rát như lửa đốt, trong tầm mờ ảo, thấy Yến Lễ và Bạch Uy Uy lùi sang một bên, khoanh tay lạnh lùng quan sát .
Tôi và Yến Lễ quen từ nhỏ.
Không chỉ vì việc làm ăn của hai nhà, mà còn vì của đôi bên là bạn chí cốt của .
Họ đính hôn ước từ bé cho và Yến Lễ, còn thường xuyên vun vén cho hai chúng ở bên để bồi đắp tình cảm.
Ban đầu, Yến Lễ đối xử với cũng khá .
Tôi xinh xắn ngoan ngoãn, yên tĩnh, là một con búp bê sứ để mang khoe khoang.
Anh cho một viên kẹo, các bậc tiền bối trêu chọc: "Tiểu Yến Lễ mới mười tuổi dỗ dành vợ ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/thu-thach-con-me-anh/chuong-1.html.]
Anh nắm tay , họ ẩn ý: " là con nhà họ Yến, tí tuổi đầu chiếm hời của vợ ."
Yến Lễ từ nhỏ là một nhạy cảm.
Anh nhận sự ác ý ngấm ngầm trong những lời trêu đùa đó.
Thế là cho kẹo nữa, cũng thèm kéo dậy khi vấp ngã.
Anh cố ý làm bẩn váy của , bỏ sâu bọ cặp sách, ngáng chân cho ngã thét lên.
Anh thể hiện thái độ ghét bỏ một cách rõ ràng,
Chỉ để chống luồng ác ý rõ từ tới đó.
Cho đến năm mười sáu tuổi, bệnh nặng và trở về từ nước ngoài quá trình điều trị.
Anh bỗng chốc dáng vẻ của trai Yến Lễ thuở nào, luôn dẫn chơi.
Khi đó, để chăm sóc , bố chuyển cùng lớp với .
Tôi vốn thông minh từ nhỏ, nên việc nhảy lớp là điều gì quá khó khăn.
Ngày đầu tiên nhập học, nín thở đến trường, chỉ sợ Yến Lễ sẽ làm khó xử.
Tôi còn là cô bé sáu bảy tuổi nữa, thừa Yến Lễ ghét , cũng từng với bố rằng cần ai chăm sóc.
Chỉ là bố luôn cho rằng con trai càng ghét thì nghĩa là càng thích, họ nghĩ giữa và Yến Lễ chỉ là trò đùa giỡn của thanh mai trúc mã.
"Bố chỉ mỗi con là con gái, thương trường khó tránh khỏi việc cần Tiểu Lễ giúp đỡ."
"Dù thành đôi thì quan hệ của con và Tiểu Lễ êm một chút cũng cho cả hai nhà."
"Vả dạo Tiểu Lễ trưởng thành hơn nhiều , còn hỏi thăm bố về tình hình của con, con nên cho nó thêm một cơ hội."
Bố là một là một, hai là hai, nên chỉ im lặng chấp nhận.
Không ngờ khi gặp , Yến Lễ quả thật biến thành một con khác.
Anh ôn hòa, chu đáo, giúp hòa nhập với lớp mới, thậm chí còn tận tình giúp bổ sung những kiến thức bỏ lỡ.
Biết thích lặn hang động, ngăn cản như bố , mà ngược còn tìm tài liệu, tìm thầy dạy, cuối cùng trở thành bạn lặn độc quyền của nước.
Anh : "Minh Mạn, thể bóp nghẹt sở thích của em, như quá bất công với em. Nếu môn thể thao nguy hiểm như , thì sẽ luôn để em trong tầm mắt của ."
"Chỉ cần còn sống, em chắc chắn sẽ xảy chuyện gì."
Thật khó để diễn tả cảm xúc của khi câu đó.
Còn bây giờ, chính thốt câu đó đang tự tay giật phăng bộ điều tiết hô hấp của .