Khả Khả thấy thế mắt sáng rực lên, cũng học theo giơ tay .
Phì Ba bắt tay bé.
Tôi : "Con 'Bắt tay' với nó."
Cậu bé , mím môi, vẻ mặt khó xử cụp mắt xuống.
Cậu giấu tay lưng.
Khương Trí Minh xông tới lôi tay .
"Phì Ba, bắt tay với cháu ngoại của tao !"
Phì Ba lập tức đặt chân lên tay Khả Khả.
Khương Trí Hào hì hì: "Cháu ngoại , đừng sợ, chuyện dễ lắm."
"Để dạy cho nhé!"
Sau đó, nó cứ kiên trì dạy Khả Khả cách lệnh cho Phì Ba , và xoay vòng.
Tôi đôi môi Khả Khả khẽ cử động theo khẩu lệnh.
Khẽ cong môi mỉm .
Tôi dậy rời , làm phiền hai đứa trẻ nữa.
6
Dì Na là cưng chiều con cháu.
Hai ngày nay ở nhà, lúc nào dì cũng gọi Khả Khả là cháu ngoại cưng.
Ăn cơm là đích đút, canh là thổi nguội từng thìa đút tận miệng.
Khả Khả vẫn còn quen với sự nhiệt tình của bà ngoại "tạm bợ" .
Ăn no , bé vùng vẫy đôi chân nhỏ bò xuống ghế, lạch bạch trốn lưng , lắc cái đầu nhỏ đầy lông tơ hiệu từ chối.
Dì Na đuổi theo đút tiếp: "Ối chà, trẻ con ăn nhiều thì mới mau lớn chứ."
Tôi cạn lời Khả Khả đang vùi cả mặt bát.
Tôi bất lực ôm trán: "Dì Na, thằng bé no ạ."
Dì Na phục lắm: "Hồi bằng tuổi , thằng bé Tri Minh nhà dì thể ăn tận hai bát cơ!"
Tôi khổ: "Tri Minh nhà dì, cân nặng sắp đuổi kịp con đấy."
Dì Na là nhiều sở thích, dì thích trồng hoa nuôi cỏ, thích nuôi ch.ó nuôi mèo, còn thích nấu nướng. Điều khiến dì hạnh phúc nhất là thấy khác ăn hết những món nấu với vẻ mãn nguyện.
Kết quả là nhà , trừ , thì từ đến ch.ó đứa nào cũng tròn vo.
Hai ngày .
Tại biệt thự nhà họ Thẩm, đàn ông mặc bộ vest đen đẩy cửa bước , thấy căn nhà trống huơ trống hoác.
Anh ngạc nhiên một lúc mới cầm điện thoại gọi video cho .
Lúc , đang nướng thịt ngoài sân vườn biệt thự nhà .
Thấy Thẩm Kỳ Tự gọi video, cứ tưởng họp xong .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/tho-lo/chuong-5.html.]
khung cảnh quen thuộc phía màn hình điện thoại...
Tôi ngay gã về .
Thấy gương mặt lấm lem tro bụi của màn hình, bật khẽ: "Về nhà ?"
Tôi gật đầu, cầm cánh gà nướng xong giơ lên cho xem.
"Nếu bây giờ qua đây, vẫn còn kịp ăn cánh gà em tự tay nướng đấy."
Anh cúi đầu , bắt chước giọng điệu của : "Được, đừng ăn hết phần của đấy nhé."
Hơn nửa tiếng , một chiếc Maybach sang trọng kín tiếng đỗ cửa nhà .
Khả Khả thấy Thẩm Kỳ Tự tới thì sững một chút.
Rồi thằng bé lao ngay lòng .
Thẩm Kỳ Tự cúi bế thằng bé lên, chẳng hề chê bai mà lau vệt dầu mỡ dính khóe miệng con.
"Ở nhà ông ngoại vui con?"
Khả Khả gật đầu, xoa xoa bụng, chỉ chỉ sang Phì Ba và Khương Tri Minh.
Thẩm Kỳ Tự hiểu ý thằng bé là gì.
Tôi thấy liền tiến gần giải thích:
"Thằng bé bảo, nó ăn nhiều đồ ngon ở đây, còn kết thêm bạn mới nữa."
Khả Khả xong liền gật đầu lia lịa.
Tôi làm vẻ đắc ý Thẩm Kỳ Tự: "Thấy em lợi hại nào."
Thẩm Kỳ Tự bất lực lắc đầu: "Ừ, em là giỏi nhất."
7
Tối hôm đó, vì ăn đồ nướng xong khá muộn nên cả nhà chúng quyết định nghỉ nhà luôn.
Khả Khả mặc bộ đồ ngủ màu vàng.
Nằm giữa và Thẩm Kỳ Tự.
Hai ngày nay về đây, thằng bé ngủ cùng .
Đôi mắt to tròn long lanh .
Thằng bé mím mím môi.
Tôi cúi đầu hôn chụt một cái rõ kêu: "Được , chúc con ngủ ngon."
Thằng bé đỏ mặt, lấy tay lau vệt son má vẻ chê bai.
Lau xong, nó mãn nguyện nhắm mắt . Nhìn khóe miệng đang cong lên của con, thầm buồn , đúng là một đứa trẻ ngạo kiều.
Rõ ràng là vui sướng c.h.ế.t mà cứ làm bộ ghét bỏ .
Chẳng giống ai nữa.
Sáng hôm , Thẩm Kỳ Tự đón về nhà họ Thẩm.
Lúc , Khả Khả cứ dán mặt cửa sổ xe.