Thổ Lộ - Chương 2

Cập nhật lúc: 2026-04-13 17:29:32
Lượt xem: 519

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Bà Vân vỗ nhẹ vẻ ghét bỏ, lườm một cái.

thở dài: "Ôi, cháu nội của bác là con của con trai cả, chỉ là hai năm vợ chồng chúng nó gặp t.a.i n.ạ.n xe qua đời, để đứa bé ."

"Thằng bé Khả Khả nhà bác cũng là đứa trẻ đáng thương, lúc đó nó nó ôm chặt trong lòng nên mới giữ mạng, thế nhưng... Khả Khả từ đó về hoảng sợ đến mức mất khả năng ngôn ngữ, bác sĩ tâm lý bệnh khó chữa lắm."

"Hồi đó, đứa bé nhỏ xíu, mất cả bố lẫn , cả đêm dứt. Nghĩ giờ tim bác vẫn nhói đau, vẫn là Kỳ Tự dỗ dành nó mới nín."

"Khoảng thời gian đó Khả Khả cứ bám lấy Kỳ Tự, gọi là bố mà chẳng thành lời. Trẻ con hai tuổi gì, nên lâu dần nó cứ coi Kỳ Tự là bố nó thôi."

Vừa , bà sụt sịt .

"Bác cứ nghĩ con nhiều như thế, lay chuyển thằng bé. Hơn nữa bác thực sự thích con, nếu con làm con dâu khác, bác chắc chắn sẽ ghen tị c.h.ế.t mất."

Tôi xúc động nắm lấy tay bà : "bác bạn ơi đừng nữa, đưa ảnh đây cho cháu ngắm thêm hai cái nữa nào!"

Bà Vân lập tức thu vẻ mặt sụt sùi nãy.

"Bạn , để bác cho mà , vẫn còn nữa đấy!"

Nói mở đoạn ghi hình camera giám sát độ phân giải cực cao trong phòng gym của gia đình.

Người đàn ông trong camera.

Cởi trần, mặc một chiếc quần mặc nhà rộng thùng thình màu xám.

Đang ghế tập cử tạ để tập vai.

Cơ bụng săn chắc lấp ló hiện ngay mắt hề chút che đậy nào.

Thấy đang xem đến mê mẩn, chị Vân còn đặc biệt phóng to màn hình camera lên.

Từ yết hầu, cơ ngực, cơ bụng, đến cả bên chiếc quần thể thao... bà để thưởng thức từng chút một.

Chị đắc ý : "Con trai bác ngoài việc thích chuyện thì khuyết điểm gì, ở sạch, kiếm tiền."

"Nó giống hệt lão già nhà bác, thỉnh thoảng vứt cho bác một cái thẻ bảo tiêu hết thì đừng về nhà."

"Con xem, kiểu đàn ông ba thế mà tìm?"

"Bà Vân đây là thật thà, bao giờ dối ai ."

"Bố con chẳng cứ bắt con xem mắt suốt ? Con cho con trai bác chen hàng một chút nhé, cầu xin con đấy!"

Thế là dụ dỗ c.ắ.n câu như đó.

Thực trở về từ nước ngoài chính là bố lôi cổ về để kết hôn thương mại.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/tho-lo/chuong-2.html.]

Ông sợ sống những ngày tháng trụy lạc ở nước ngoài quá lâu, tâm tính phóng túng, nên bằng giá bắt về tìm một chồng.

Thế nhưng xem mắt bảy tám , chẳng ai khiến mắt.

Bố vì thế mà tức đến mức ăn ngon ngủ yên.

Cái bụng bia cũng nhỏ một vòng, cứ mỗi khi về nhà là ông lầm bầm oán trách.

"Ôi, già , đến bao giờ mới bế cháu ngoại đây, chà, ông già đúng là ghét bỏ mà."

"Con chẳng yêu, gái chẳng thương, khổ quá."

Tôi nghĩ ngợi một hồi sang bà Vân.

"Vậy con trai bác đồng ý ?"

Bà Vân thấy hy vọng, liền vội vàng gọi video cho con trai Thẩm Kỳ Tự.

"Con trai, tìm vợ cho con đây."

Vừa vội vã đưa điện thoại cho .

Tôi đàn ông trong điện thoại, nở một nụ đắc thể, vô thức làm điệu bộ giọng cho ngọt ngào.

"Chào , họ... ơ."

Người ở phía bên khẽ : "Chào em."

"Mẹ chuyện với , hôm nào tiện chúng cùng ăn một bữa ?"

Ưu điểm của tuy nhiều, nhưng cái tham tiền háo sắc, trai cũng .

Thế là vội vàng gật đầu.

Vậy là bắt đầu với Thẩm Kỳ Tự như thế đó.

Khốn nỗi, bàn tay của Thẩm Kỳ Tự quá dễ nắm, đôi môi quá dễ hôn, khiến ngày nào cũng câu dẫn đến mức hồn xiêu phách lạc.

Nắm tay xong là hôn môi, hôn môi xong ngủ với .

Thế mà tên mỗi trêu chọc đến mức "chào cờ" , vẫn nhất quyết cho ngủ.

Còn vẻ đắn với : "Anh là nghiêm túc, ngủ với thì em chịu trách nhiệm, kết hôn với ."

Thế là cô nàng vô tích sự như , vì để ngủ với .

Nên lừa kết hôn .

Loading...