Thiên Sứ Tình Yêu - Chương 6

Cập nhật lúc: 2026-03-04 17:30:43
Lượt xem: 57

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/900Chh1FdB

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Ánh đèn bệnh viện luôn mang cảm giác trống rỗng.

Tôi hình ảnh mắt, hiểu gì cả,

Rõ ràng đang bác sĩ , nhưng cũng thể hiểu .

“Qua hình ảnh thì vẻ là u cấp độ thấp, nhưng liệu chuyển sang ác tính , cần mở hộp sọ lấy bệnh phẩm mới thể xác định cuối cùng.”

“Ý là , nếu ác tính thì… sẽ c.h.ế.t ?”

Tôi ngơ ngác hỏi.

“Khả năng t.ử vong cao, vì sinh thiết càng sớm càng .”

“Có một chút xuất huyết nhỏ bên cạnh hộp sọ, áp lực nội sọ hiện tại tạm thời giảm xuống, nhưng vẫn khuyên nên phẫu thuật ngay lập tức.”

“Anh/cô là nhà của bệnh nhân ?”

Ánh mắt của bác sĩ dừng .

Tôi ngây một chút :

“Không .”

“... Tôi là bạn của .”

“Mời nhà bệnh nhân đến ký giấy đồng ý phẫu thuật.”

Cơn gió mùa thu thổi qua khung cửa sổ, làm cho chậu cây xanh mà bác sĩ nuôi bàn bay lất phất.

“Xin bác sĩ.”

Tôi cảm thấy một chút vị đắng lan trong khoang lưỡi.

“Tôi và ... đều nhà.”

Khi bước phòng bệnh.

Lâm Hòe Hứa đang giường .

Tôi câu "Yo" của là lời chào là gì.

Đây là đầu tiên trong đời đ.á.n.h .

“Lâm Hòe Hứa.”

Tôi mặt .

“Anh sắp c.h.ế.t ?”

Ánh mắt vẫn bình tĩnh.

“Vậy ? Bác sĩ cho em nếu c.h.ế.t thì đau , sợ đau...”

“Lâm Hòe Hứa!”

“...”

Anh đưa tay , nhẹ nhàng lau giọt nước mắt lăn dài .

Cười lên đầy vẻ hứng thú.

“Người sắp c.h.ế.t là , em.”

“Em như , là để thương tiếc ?”

Trò đùa chẳng hề buồn chút nào.

Nước mắt càng lúc càng tuôn trào.

Biểu cảm của càng lúc càng bối rối.

Tôi ghét những .

cũng ghét bản thể kiểm soát tuyến lệ.

“Lâm Hòe Hứa.”

“Ừm.”

m cuối câu trả lời của cao lên, như đang dỗ dành.

“Chúng kết hôn .”

Tôi .

“Bác sĩ giấy đồng ý phẫu thuật bắt buộc nhà ký.”

“Thân phận duy nhất mà em thể ký cho bây giờ chính là vợ.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/thien-su-tinh-yeu/chuong-6.html.]

Trong Cục Dân chính, giải thích nguyên nhân của năm chữ làm kinh ngạc đó.

Anh ngoan ngoãn bên cạnh , lơ đãng dùng tờ giấy tuyên truyền của Cục Dân chính gấp một con hạc giấy đặt lên tóc mai .

“Cũng khá .”

Anh hài lòng.

“...”

Chúng là cặp đôi cuối cùng nhận giấy đăng ký kết hôn khi Cục Dân chính đóng cửa.

Tôi mở xem xét.

Trên tấm ảnh cưới nền đỏ hai .

Tôi trông gượng gạo, dám thẳng ống kính.

Ngược , Lâm Hòe Hứa, mặt dường như rõ ràng—

“Hôm nay kết hôn , vui đó nha.”

“...”

Thực lúc đó thể thấy rõ, ăn ảnh.

Sau khi về bệnh viện, Lâm Hòe Hứa chuẩn phẫu thuật, mặc dù là mổ sọ não, nhưng bác sĩ với rằng nếu chỉ là sinh thiết thì rủi ro lớn.

nếu phát hiện là khối u ác tính—

“Lâm Hòe Hứa, đừng c.h.ế.t .”

Một đêm phẫu thuật, nắm c.h.ặ.t t.a.y .

“C.h.ế.t vẫn còn là trai tân, Lâm Hòe Hứa, thấy kiếp sống chẳng đáng chút nào ?”

Anh tủm tỉm , chút khách khí rút tay khỏi lòng bàn tay .

Xoa xoa đầu .

“Ngủ ngon nhé.”

“Hẹn gặp em ngày .”

Tôi quả thật gặp ngày .

Ca phẫu thuật diễn suôn sẻ, khối u là lành tính, bác sĩ tiện tay cắt bỏ luôn, Lâm Hòe Hứa vấn đề gì.

Tôi cất giấu t.h.u.ố.c ngủ quá liều chuẩn .

Trong thời gian viện phẫu thuật, đổi cách làm đồ ăn ngon cho .

Giường bên cạnh một cô, cũng làm phẫu thuật cắt bỏ khối u.

“Ôi chao, trai hưởng .”

“Có cô vợ như thế .”

Tôi quả thật quá cẩn thận trong việc xử lý nguyên liệu cho Lâm Hòe Hứa.

Hơn nữa, nhiều năm làm đồ ăn cho Lâm Hòe Hứa, kỹ năng nấu nướng của đạt đến mức mà tất cả các đồng môn gặp đều hết lời khen ngợi.

Tất cả là nhờ tính kiêu kỳ của Lâm Hòe Hứa, và sở thích ăn uống đặc biệt kén chọn của .

Mấy ngày viện, chúng sống chung khá bình thường.

Anh nhắc đến chuyện kết hôn, cũng vui vẻ xem như từng xảy .

Cho đến ngày xuất viện.

Tôi làm xong thủ tục xuất viện cho , xách túi lớn túi bé đợi ở cửa.

Mấy ngày nay tóc dài một chút, nên vòm lông mày sâu hun hút càng làm trông lạnh lùng u sầu.

lúc bắt gặp một vài cô gái trẻ cách đó xa đang lén chụp ảnh .

Tôi gọi .

Anh "ừ" một tiếng.

Tôi đến bên cạnh , bắt đầu cuộc đối thoại vô vị hằng ngày.

“Ăn gì?”

“Mì bò .”

“Quán nào?”

“Quán đường Đông Thần? Lâu ăn.”

“Được~ thôi.”

Loading...