Tôi nép một góc, chuyên tâm xử lý con tôm hùm, cố gắng giảm bớt sự hiện diện của xuống mức thấp nhất.
Bầu khí đang vô cùng hòa hợp.
Ông Tiền khen Hạ Sơ Sơ hiểu chuyện, giáo dục.
Hạ Sơ Sơ khiêm tốn : "Bác Tiền quá khen ạ, cháu còn học hỏi chị nhiều lắm. Chị từ quê về, tính cách... đặc biệt chất phác."
Tôi đảo mắt khinh bỉ trong lòng, tiếp tục gặm tôm hùm.
Không hiểu vị thiên kim giả lúc nào cũng nhắm , ngay cả trong dịp quan trọng thế cũng quên nhắc đến một câu.
Ông Tiền chắc là vì lịch sự nên chuyển chủ đề sang : "Nghe An Nhiên mới tìm về, cuộc sống thích nghi cháu?"
Tôi tự nhắc nhở bản :
Ngậm miệng!
Mỉm !
Gật đầu!
Tôi ngẩng đầu lên, nặn một nụ mà cho là ngoan ngoãn nhất, đó gật gật đầu.
Xong đời , chính cái hành động dường như kích hoạt một cái công tắc nào đó.
Tôi thấy trả lời bằng một giọng rõ ràng rành mạch: “Thích nghi chứ ạ.”
“Chỉ là cô em gái hờ cứ thích giả vờ làm bạch liên hoa mặt cháu suốt, mà bố cháu thì cứ như mù , cực kỳ thích cái kiểu đó của cô .”
"Loảng xoảng!" Chiếc thìa bạc trong tay ông Tiền rơi bát, làm b.ắ.n vài giọt súp lên bộ vest đắt tiền của ông .
Mặt ông Hạ từ đỏ chuyển sang trắng xanh mét, biến đổi liên tục như đèn neon.
Ly rượu tay bà Hạ suýt chút nữa thì cầm vững.
Hạ Sơ Sơ cũng sững sờ.
Sắc mặt ông Tiền gượng gạo đến cực điểm, cố gắng nặn một nụ : "Hơ hơ, con bé ... thật khéo đùa."
Tôi , giây phút , kế hoạch bám gót ông Tiền của nhà họ Hạ tan thành mây khói.
Ông Hạ đột ngột phắt dậy, ngón tay run rẩy chỉ , mắt thấy sắp sửa bùng nổ.
Tôi nhanh tay lẹ mắt cầm khăn ăn lau miệng: “Thật xin , cháu lỡ miệng sự thật mất . Để tránh làm các vị ở đây tức đến mức xảy chuyện gì , cũng là vì an tính mạng của , cháu xin tự giác biến mất.”
Vừa về đến nhà, liền bắt đầu thu dọn đồ đạc.
Ai mà mấy cái nhà hào môn quy củ gì, vạn nhất bọn họ nhốt thì xong.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/thien-kim-that-rang-buoc-voi-he-thong-noi-that/chuong-3.html.]
Cái miệng của còn bướng hơn cả nữa, tuyệt đối sẽ nhận sai .
Sự thật đúng như những gì tưởng tượng.
Khi nhà họ Hạ trở về, thu dọn xong xuôi và đang sofa xem tivi.
Dù thì cũng nên chào tạm biệt một tiếng cho nó lịch sự.
Ông Hạ về đến nhà đập nát một chiếc bình hoa trị giá cả chục ngàn tệ: "Mày tao tốn bao nhiêu công sức mới bắt mối với ông Tiền hả!"
Bà Hạ cũng bằng ánh mắt trách móc: "An Nhiên, con thể như trong buổi tiệc chứ, thật là quá hiểu chuyện ."
Tôi bất lực nhún vai: “À , con hiểu chuyện. Con đang ở trại trẻ mồ côi như thế, là các cứ nhất quyết tìm con về. Bao nhiêu ngày qua các thực lòng quan tâm đến con ? Nếu vì vụ hợp tác với ông Tiền thì cả đời các cũng chẳng thèm tìm con !”
Ông Hạ đ.â.m trúng tim đen, tức đến mức nên lời, chỉ tay : "Mày... mày..."
Ú ớ nửa ngày trời cũng thốt câu nào hồn.
Hạ Sơ Sơ giấu vẻ vui mừng trong mắt, làm bộ dạng sắp đến nơi: "Bố đừng giận nữa ạ, là cứ đưa con , bên phía bác Tiền con thể giải thích."
Bà Hạ an ủi xoa đầu cô : "Con ngoan, chuyện cần con bận tâm."
Thấy , đây mới đúng là đứa con gái mà nhà họ Hạ nuôi dạy .
Bà Hạ đầu đống hành lý chân , ngọn lửa giận mới dịu xuống bùng lên dữ dội.
Bà chỉ hành lý, giận dữ : "Mày ý gì đây! Nhà họ Hạ chúng cho mày ăn ngon mặc , mày còn cái gì hài lòng nữa hả?"
Hạ Sơ Sơ dựa lòng bà , yếu ớt : "Hay là cứ để con ..."
“Người là nó!” Ông Hạ giơ tay chỉ cửa, gầm lên với : “Mày cút ngay cho tao! “
Hành động đúng ý quá còn gì.
Tôi mừng rỡ vô cùng, nhanh chóng xách đồ biến lẹ.
Bước tiếp theo sẽ ?
Tôi tính kỹ cả , Cục Công an thành phố!
Đã quản cái miệng thì tìm một nơi thể để nó phát huy tác dụng lớn nhất.
Chị đây sẽ mang theo cái miệng 'khai quang' hiến cho tổ quốc, vì nước vì dân đây!
Đứng cổng Cục Công an thành phố uy nghiêm, hít một thật sâu. Quốc huy ánh mặt trời khiến cảm thấy an tâm một cách lạ kỳ.
vấn đề là ở chỗ, cái "Hệ thống thật" của là kỹ năng động, chỉ khi khác đặt câu hỏi thì mới tự chủ mà trả lời.
Chẳng lẽ xông trong với là: "Này em, miệng khai quang " ?
Nghe hâm dở quá.