Cô từng một vị hôn phu. Hôn sự vốn dĩ là do ông nội nhà họ Bạch và ông nội nhà họ Phó tùy tiện nhắc đến trong một bữa tiệc, nhưng lời nên hôn sự vẫn định đoạt. Dù hai nhà bọn họ cũng coi là môn đăng hộ đối, trong trí nhớ của Ngu Tịch, Ngu Tịch chỉ thấy Phó Cảnh Nhiên một trong mỗi bữa tiệc.
Vì hai hôn ước nên thường những bạn chơi cùng từ nhỏ trêu chọc, cô và Phó Cảnh Nhiên cũng quá thiết, cuối cùng gặp là khi Ngu Tịch mười lăm tuổi, đang là một ngôi . Chuyện gây náo động nhỏ trong giới hào môn ở thủ đô lúc bấy giờ.
Ngu Tịch chắc chắn hỏi: “Phó Cảnh Nhiên?”
Phó Cảnh Nhiên thấy Ngu Tịch cuối cùng cũng nhớ nên sắc mặt cũng dịu vài phần, giọng điệu vẫn lạnh lùng như cũ: “Cô Bạch đúng là quý nhân quên, cuối cùng cũng nhớ tới một ngôi nhỏ như .”
Ngu Tịch thấy , đoán sai, thấy cách xưng hô của , cô nhíu mày : “Bây giờ tên là Bạch Tịch nữa, là Ngu Tịch.”
Ngu Tịch đính chính cách gọi của cũng mang một tầng ý nghĩa khác, rằng hiện tại cô và Phó Cảnh Nhiên còn quan hệ gì nữa.
Ánh mắt Phó Cảnh Nhiên chợt lạnh xuống, sắc mặt âm trầm khó coi, bàn tay siết chặt điện thoại đến mức nổi gân xanh. Phó Cảnh Nhiên cảm thấy mùi m.á.u tươi xộc lên trong miệng, làm bao nhiêu việc cho cô, cuối cùng chỉ đổi một câu cô bây giờ là Ngu Tịch.
Ngu Tịch cảm thấy thật kỳ lạ, một năm cô và nhiều nhất chỉ gặp một , mà ba năm nay càng gặp, hiểu tại phản ứng lớn đến .
Ôn Xuân thấy tương tác giữa hai thì càng cảm thấy khó chịu trong lòng. Tay đang phe phẩy cây quạt bạch ngọc khựng , mím môi dò hỏi Ngu Tịch: “Cô Ngu, cô ?”
Đôi mắt Ngu Tịch chằm chằm giao diện đầy màu sắc của trò chơi, thờ ơ : “Người từng là vị hôn phu của .”
“Vị hôn phu!” Giọng điệu của Ôn Xuân cao lên, nheo mắt nghiêm túc đ.á.n.h giá đàn ông mặt.
Trông cũng thường thôi! Tính tình xem cũng , với khuôn mặt , chậc chậc, thấy… trường thọ đông con. Ôn Xuân tức giận, tướng mạo của tên cũng quá chứ!
Ôn Xuân thể nhịn mà mỉa mai: “Cũng may là ‘cũ’ đấy, nếu tướng mạo của thằng nhóc cũng chẳng là chồng .”
Tuy là như , nhưng vì trong lòng cảm thấy chua chát, còn chua hơn táo xanh của tháng năm nữa.
Ngu Tịch hồi tưởng Phó Cảnh Nhiên . Vì từ nhỏ cô và Phó Cảnh Nhiên hôn ước nên cô tò mò đối với vị hôn phu , đầu tiên cô thấy Phó Cảnh Nhiên tại một bữa tiệc, lúc đó vẫn là một bé thích .
Trong khi lớn đang bàn chuyện làm ăn thì lũ trẻ tụ tập chơi đùa với . Trong giới hào môn, là chơi nhưng thực chất là để thế hệ xây dựng quan hệ . Đương nhiên, trong giới hào môn sự phân chia đẳng cấp rõ ràng, như cô và Phó Cảnh Nhiên là danh giá nhất thủ đô. Mặc dù tồn tại chuyện bắt nạt nhưng Phó Cảnh Nhiên hồi đó đúng là .
Nhớ đến đây, Ngu Tịch đỡ cho Phó Cảnh Nhiên một câu: “Thật cũng , cũng vấn đề gì lớn. Khi còn nhỏ, đáng yêu, hiểu trưởng thành khác xưa như ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/thien-kim-gia-noi-tieng-nho-livestream-huyen-hoc/chuong-44-gap-lai-bach-le-1.html.]
Ngu Tịch cảm thán, khuôn mặt mũm mĩm lúc bé véo thật sự thích.
Trong lòng Ôn Xuân nghẹn c.h.ế.t, ánh mắt về phía Phó Cảnh Nhiên càng thêm khó chịu.
Trận quậy phá của Ôn Xuân khơi dậy ký ức của Ngu Tịch, khiến cô còn thấy xa lạ với đàn ông mặt nữa. Sự bất mãn với Phó Cảnh Nhiên lúc nãy tiêu tan nhờ màn hồi tưởng về thời thơ ấu.
Phó Cảnh Nhiên Ngu Tịch đang nghĩ gì, vẫn đang còn giận dỗi.
Trong lòng Ôn Xuân cũng chua xót, khuôn mặt thường ngày dịu dàng trầm xuống, buồn bã : “Ồ, , là sai.”
Anh xong thì tạo nhiều sợi tơ trong suốt trong trung, chúng kết nối với mười ngón tay của Ngu Tịch, điều khiển cô như một búp bê.
Ngu Tịch nhíu mày, cô thích như nên phất tay cắt đứt sợi dây liên kết, với Ôn Xuân: “Anh Ôn, nhập luôn?”
Khi Ngu Tịch trừ yêu diệt ma từng vài thỉnh thần nhập hoặc quỷ hồn nhập xác, cô bài xích chuyện nhập , dù lúc đ.á.n.h , cô còn từng thỉnh cả tổ sư gia. Vốn dĩ cô cũng vì thành nguyện vọng thi đấu cùng thần tượng của Ôn Xuân. Ôn Xuân thấy Ngu Tịch để ý việc chiếm thể thì chút nghĩ ngợi nhập thể cô.
Trong nháy mắt, Ngu Tịch chỉ cảm thấy tê dại, cô chỉ cần cử động nhẹ là thể chạm linh hồn của một khác, giống như một cái bình vốn chỉ chứa nước cho một , nay đột nhiên thêm một khác , khó tránh khỏi chút va chạm.
Ngu Tịch ngượng ngùng : “Anh Ôn, ?”
Ôn Xuân cũng thoải mái, hồn thể của bám cô, sức chống đỡ của cơ thể phàm với thần linh chênh lệch nhỏ, một mặt cẩn thận điều khiển để làm tổn thương Ngu Tịch, mặt khác sự va chạm giữa các hồn thể cũng mang cho một vài cảm giác kỳ lạ.
Giọng của Ôn Xuân khàn khàn: “Tôi điều chỉnh xong , cô cảm thấy ?”
Ngu Tịch đồng ý: “Bên cũng .”
“Được.” Ôn Xuân xong, ánh mắt dán màn hình, sớm điều chỉnh xong các thiết lập.
Bây giờ là giai đoạn Ban/Pick của trận đấu, tức là giai đoạn cấm tướng.
“Cấm Công Tôn Ly.” Ôn Xuân chút do dự .
(Nếu các bạn mua full bộ để thì liên hệ gmail: [email protected])