“Haha…” Nước mắt làm mờ nhòe đôi mắt của Vạn Cẩn Phàm. Nàng cảm nhận tay Trúc Hạ đang vụng về luống cuống lau mặt cho . Tầm của nàng lúc mờ lúc tỏ, ngắm khuôn mặt thậm chí chẳng thế coi là thanh tú của đối diện, trong lòng nàng ngập tràn niềm yêu thích chân thật. Vừa vụng về ngốc nghếch, nhưng kiên cường bền bỉ vô cùng, như là quá đủ . Chỉ cần khờ khạo với riêng Vạn Cẩn Phàm, chỉ ngốc nghếch với riêng Vạn Cẩn Phàm, và luôn bền bỉ vì Vạn Cẩn Phàm, thế là chẳng còn mong cầu gì hơn.
“Tiểu thư, ngài đừng làm sợ.” Hai tay đang run lẩy bẩy của Trúc Hạ đẫm đầy nước mắt Vạn Cẩn Phàm. Hắn cơ sự gì khiến Vạn Cẩn Phàm tổn thương sâu sắc đến mức , chỉ mong mỏi nàng luôn khỏe mạnh và bình an.
“Sao ngốc nghếch thế …” Một tay Vạn Cẩn Phàm nắm chặt lấy cổ tay Trúc Hạ, tay giữ chặt lấy gáy , nàng cúi đầu, chủ động đặt lên môi một nụ hôn.
Trúc Hạ hoảng hốt mở to hai mắt, trân trân khuôn mặt Vạn Cẩn Phàm phóng đại ngay mắt , sợ đến mức thở cũng dám thở mạnh. Trong miệng cảm nhận vị mằn mặn, đó là vị nước mắt của Vạn Cẩn Phàm. Một mùi hương hoa hải đường thoang thoảng quẩn quanh chóp mũi, xuyên thẳng trái tim , bỗng chốc khiến lâng lâng say đắm.
Vạn Cẩn Phàm ngẩng đầu cái bộ dạng ngốc xít của , một nỗi dịu dàng chợt dâng lên trong lòng. Ôm sát ngực, nàng thì thầm: “Chỉ cần ngươi mãi mãi ở bên cạnh , cho dù chịu cực hình ngũ hành cũng chẳng màng e sợ. Đời kiếp , dẫu lưu xú muôn đời, cũng chẳng mảy may bận tâm.”
“Tiểu thư nhất định sẽ tuyệt vời, khó khăn nào làm khó tiểu thư .” Trúc Hạ đỏ bừng hai má. Hắn nghĩ, rốt cuộc thì cũng thể nuôi một hi vọng xa xôi.
…
Trúc Hạ bao giờ ngờ những kỹ năng đang học dùng cho mục đích ám sát và g.i.ế.c .
Hữu hộ pháp Nại Văn chễm chệ một tảng đá khổng lồ, khuôn mặt vô cảm quan sát đám t.ử bên đang tàn sát lẫn . Mùi m.á.u tươi bốc lên nồng nặc khiến ả đê mê hưng phấn.
Lần đầu đặt chân tới chốn tu la huyết luyện , Trúc Hạ sợ hãi đến mức mặt mày tái nhợt còn hột máu. Chỗ… chỗ … còn tởm lợm hơn cả bãi tha ma. Trần nhà nối liền nhiều gian phòng m.á.u tươi nhuộm đỏ ối. Màu đỏ sẫm ngông cuồng khiến khiếp đảm tột độ. Rốt cuộc lấy mạng bao nhiêu mới thể nhuộm trần nhà màu thẫm đặc như thế cơ chứ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/the-ton-nu-ton/chuong-28.html.]
Rất nhiều kẻ c.h.ế.t hẳn đang đau đớn oằn oại bò lê lết mặt đất, tứ chi co giật liên hồi, nhầy nhụa m.á.u me, tựa như lũ ác quỷ ngoi lên khỏi bể m.á.u hiểm ác. Số ít kẻ tay chân còn nguyên vẹn gượng nổi thì lăm lăm binh khí sắc nhọn trong tay, tỏa thứ sát khí khát m.á.u điên loạn như kẻ nhập ma.
Nại Văn quăng cho Trúc Hạ một thanh chủy thủ, gằn giọng lạnh nhạt: “Đi , chỉ kẻ nào sống sót bước khỏi đây mới trở thành t.ử chân chính của .”
Trúc Hạ run rẩy mò mẫm thanh chủy thủ từ vũng m.á.u loãng đọng dày nửa tấc chân. Thoáng chốc, bàn tay và thanh chủy thủ đều vương vãi khí tức m.á.u tanh.
“A…” Đột nhiên một kẻ đỏ rực m.á.u bổ nhào về phía Trúc Hạ, thanh trường kiếm - đúng hơn là thanh kiếm đẫm m.á.u - trong tay gã múa may loạng choạng.
Trúc Hạ quýnh quáng né tránh, nhưng gã huyết nhân cứ bám riết buông. Tựa hồ gã quyết bỏ cuộc nếu đoạt mạng kẻ thù. Thấy Trúc Hạ né tránh mau lẹ, những nhát c.h.é.m từ thanh kiếm m.á.u trong tay gã càng thêm cuồng loạn điên rồ.
Trúc Hạ nuốt nước bọt ừng ực vì khiếp sợ. Thấy bản sắp dồn góc tường lối thoát, vội vã túm lấy một cái xác c.h.ế.t chắn lên phía , lao cả về phía tên huyết nhân. Kẻ cuồng sát vung kiếm đ.â.m c.h.é.m loạng xạ. Thanh kiếm m.á.u đ.â.m phập một tiếng cắm sâu bụng t.ử thi.
Trúc Hạ vội đẩy mạnh cái xác về phía gã huyết nhân, một tay ghì chặt thanh trường kiếm, tay giơ cao thanh chủy thủ, đ.â.m thẳng xuống đỉnh đầu kẻ thù.
“Á… phốc…” Tên huyết nhân trợn tròn cặp mắt sáng quắc đẫm máu, thể tin nổi chòng chọc Trúc Hạ, miệng ngừng ộc m.á.u tươi. trong khoảnh khắc khi gã trút thở cuối cùng, Trúc Hạ thế mà thấy một tia giải thoát le lói trong đôi mắt .
Trúc Hạ bàng hoàng kẻ đầu tiên bỏ mạng tay , sợ hãi dán mắt thanh chủy thủ nhỏ từng giọt máu. Dạ dày lộn nhào, buồn nôn kinh khủng nhưng chẳng thể nôn .
“Haha… Tốt lắm…” Một giọng the thé chói tai vang lên ngay sát bên tai Trúc Hạ. Chưa kịp phản ứng, lưng ăn ngay một nhát chém.