8
Than cái gì mà than, phúc khí kiếp của ngươi đều ngươi than cho bay sạch cả đấy.
Ta hạ thấp giọng, chỉ đủ để hai thấy:
"Ngươi cũng cút luôn ."
Tú tài ca sững sờ, ánh mắt hiện rõ vẻ thất vọng tột độ, nhưng vì sĩ diện, đỏ mặt tía tai cũng chỉ rặn một câu:
"Cô... tự giải quyết cho !"
Nói đoạn, hầm hầm phất ống tay áo bỏ .
Thật đúng là hạng vô dụng, đối đầu còn chẳng lực bằng một góc của Liễu Uyển.
Ta theo bóng lưng hai họ phía cuối bờ ruộng, trong lòng nắm chắc phần thắng.
Một kẻ chút tâm kế nhưng nhiều.
Kẻ còn thì quá trọng hư danh, cãi vã.
Cảm ơn bạn đã ủng hộ cho truyện của Chiqudoll nha!
Cả hai gộp cũng chỉ là món khai vị, chẳng gì đáng sợ.
Mấy gã đại hán xem xong kịch cũng thỏa lòng mà tản làm việc.
Trên bờ ruộng chỉ còn và A Thọ, khẽ một câu: "Nương tử, ăn no " lủi thủi xuống ruộng tiếp tục gặt lúa.
Bình thường vốn ít lời, nên lúc cũng nhận điều gì bất thường.
Mãi cho đến buổi tối, mới thấy thẫn thờ, tay cầm một cái màn thầu phát ngốc.
Cái màn thầu đó là do ông nội hấp cho A Thọ khi qua đời.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/the-mon/chuong-8.html.]
Ông về nữa, A Thọ còn cái cuối cùng nên tiếc rẻ nỡ ăn, cứ thế cất giữ kỹ càng.
Khi ẩm mốc, mang phơi nắng.
Màn thầu ông nội làm chắc, giờ đây cứng ngắc như hòn đá, c.ắ.n một miếng chắc chắn sẽ mẻ cả hàm răng.
Đến lúc mới nhận sự im lặng của chút quỷ dị.
Buổi trưa vẫn còn mà?
Ta kéo chiếc ghế đẩu nhỏ xuống bên cạnh : "Sao thế, trong lòng vui ?"
A Thọ mân mê lớp vỏ màn thầu, chậm chạp lắc đầu.
Ta ghé sát mặt mặt , khựng một chút, mặt sang hướng khác.
Hệt như một đứa trẻ, mím chặt môi, hai má phồng lên, bộ dạng rõ ràng là đang chịu uất ức nhưng dám .
Ta suýt chút nữa thì bật .
Nén ý nơi khóe môi, giả vờ bày bộ dạng u sầu:
"A Thọ để ý tới nữa ."
Vừa , lập tức mặt về phía , cuống quýt phủ nhận: "Ta để ý tới nương tử."
Ta đ.â.m chiêu vạch trần lời biện bạch của : "Chàng mà."
Cảm xúc của mặt đều rõ rành rành mặt, A Thọ xụ mặt xuống: "Thật sự mà."
Ta hỏi tiếp: "Vậy thì vì lý do gì?"
Hắn mân mê cái màn thầu trong tay hồi lâu mới lí nhí mở miệng: "Dương bá bá nương t.ử nhớ rõ chuyện ."