Trở về căn hộ trong thành phố, tiếng xe cộ tấp nập phố dần xoa dịu nỗi căng thẳng chuyến thám hiểm cổ trạch, nhưng luôn cảm thấy trong lòng vẫn còn điều gì đó dứt.
Ý định thu dọn di vật của bà nội bỗng trở nên rõ ràng một buổi chiều cuối tuần chiếc rương gỗ hồng mộc cũ kỹ đó kể từ khi bà mất vẫn luôn đặt trong kho, bên trong chứa đựng những món đồ quý giá cả đời của bà, còn cả những cuốn tập thêu, ảnh cũ mà từng thấy hồi nhỏ.
Tôi xổm đất, nhẹ nhàng mở rương, mùi hương gỗ long não xộc mũi.
Quần áo xếp gọn gàng, chiếc trâm bạc mòn vẹt, chiếc khăn tay ngả vàng...
Khi lật tìm từng món một, đầu ngón tay đột nhiên chạm thấy sự bất thường ở bìa cuốn tập thêu.
Bìa cuốn tập là nhành lạp mai do chính tay bà nội thêu.
Lúc nhỏ luôn thích lật xem những mẫu thêu bên trong nhưng bao giờ phát hiện bên trong bìa giấu một lớp ngăn bí mật nhỏ xíu.
Tôi cẩn thận dùng móng tay khều , một tờ giấy thư gấp gọn gàng rơi xuống.
Tờ giấy màu vàng kem giòn cũ, phong bì năm chữ "Gửi cháu gái của bà" bằng nét chữ đặc trưng của bà lúc cuối đời, nét bút chút run rẩy nhưng toát lên vẻ đặc biệt nghiêm túc.
Đầu ngón tay kẹp lấy phong bì, nhịp tim đập nhanh một cách khó hiểu, dường như thể cảm nhận tâm trạng của bà khi dòng chữ .
Xé phong bì, khoảnh khắc tờ giấy thư mở , nét chữ quen thuộc đập mắt, giọng ôn tồn của bà như đang vang lên bên tai:
"Cháu ngoan, khi cháu đích mở lá thư , chắc hẳn giải mã bí mật của song ngọc, cũng câu chuyện của Cố Thanh và Lâm Văn Hiên.
Có lẽ cháu , Cố Thanh chính là của bà.
Năm đó bà dẫn theo con là bà khi còn nhỏ dại trốn xuống miền Nam, đổi tên đổi họ để sinh sống.
Ngày tháng trôi qua thanh bần, nhưng bà thường ngẩn nửa miếng ngọc bội đêm muộn."
"Trước lúc lâm chung, tay bà nắm chặt nửa miếng Cố gia ngọc đó, thở tuy yếu ớt nhưng cực kỳ kiên định dặn bà rằng, nhất định mang ngọc trở cổ trạch họ Cố để hợp nhất với Lâm gia ngọc.
Bà , đó chỉ là tín vật của bà và Lâm Văn Hiên, mà còn là mấu chốt để rửa sạch oan khuất.
Lúc còn trẻ, bà từng ba cổ trạch, nhưng nào cũng nhà họ Cố chặn ngoài cửa.
Họ bà là ' ngoài', bà là 'nỗi sỉ nhục của nhà họ Cố' đuổi bà .
Sau bà gả cho ông nội cháu, sinh cha cháu, các cháu lớn lên từng ngày, bà chôn giấu bí mật sâu hơn bà sợ nó sẽ mang rắc rối cho các cháu, càng sợ các cháu sẽ giống như bà, đoạn ân oán vây hãm."
Nét chữ giấy thư dần trở nên mờ mịt, mới nhận nước mắt rơi xuống giấy từ lúc nào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/thay-ga-minh-hon-100-ngay-kinh-hoang-cua-toi-trong-co-trach/chuong-85-la-thu-tuyet-menh-cua-ba-noi.html.]
Tiếp tục xuống, lời lẽ của bà nội càng thêm phần ôn nhu: "Bà chỉ thể để tấm ảnh cũ của và Lâm Văn Hiên, cùng cuốn tập thêu cho cháu.
Phía tấm ảnh tên của họ, trong tập thêu kẹp lá thư .
Bà luôn hy vọng khi cháu đủ lớn, đủ dũng cảm, thể thế những thành tâm nguyện .
Cháu , nhất định nhớ rằng, tình yêu bao giờ là cái tội.
Những lời dối che đậy chân tướng, lòng tham lam chiếm đoạt gia sản mới là căn nguyên hủy hoại tất cả."
"Tình yêu của bà và Lâm Văn Hiên ngăn cách bởi sự phản đối của gia tộc, bởi lòng hiểm ác, nhưng bao giờ phai màu.
Giống như hai miếng ngọc bội chia tách, dù cho tuế nguyệt vùi lấp gần trăm năm, cuối cùng cũng thể tìm thấy , ghép thành một vòng tròn vẹn khía.
Cháu hãy trân trọng bên cạnh , đừng để những nuối tiếc giống như dây leo, quấn quýt từ đời sang đời khác."
Đọc đến những dòng cuối của bức thư, kìm mà nấc lên.
Một bàn tay ấm áp khẽ đặt lên vai , Cố Yến Chi từ lúc nào.
Anh rút khăn giấy, dịu dàng lau những giọt nước mắt má , giọng trấn an: "Đừng buồn nữa, bà ngoại ở suối vàng thấy chuyện hiện giờ, chắc chắn sẽ cảm thấy Hân Úy.
, phía bảo tàng gọi điện cho , họ tháng sẽ tổ chức buổi triển lãm đặc biệt mang tên 'Mối tình trăm năm Cố Thanh Nguyên và Lâm Văn Hiên'.
Họ mời chúng với tư cách nhà đến phát biểu, để kể câu chuyện của hai cụ cho nhiều hơn."
Tôi ngước lên, thấy tia trong mắt Cố Yến Chi, liền gật đầu thật mạnh.
Nỗi bi thương trong lòng dần thế bởi sự kỳ vọng đây lẽ là cái kết trọn vẹn nhất: chỉ đòi Công Đạo cho khuất, mà còn khiến câu chuyện tình yêu của họ nhiều ghi nhớ, để những bi kịch tạo từ dối trá và tham lam sẽ bao giờ tái diễn.
Những ngày đó, gần như ngày nào chúng cũng vùi đầu việc sắp xếp tư liệu.
Cố Yến Chi lục tìm khắp căn nhà cũ của Lâm gia, thật bất ngờ khi tìm thấy cuốn nhật ký năm xưa của Lâm Văn Hiên trong một chiếc rương gỗ bám đầy bụi bặm.
Lớp bìa màu xanh đậm phai màu, nhưng nét Chữ bên trong vẫn còn rõ mồn một.
Nhật ký ghi từng chút kỷ niệm giữa ông và Cố Thanh Nguyên: đầu gặp gỡ ở khu vườn cổ, bà mặc bộ sườn xám màu Trắng Ánh Trăng, thêu khăn tay gốc hoa hải đường; ông lén dạy bà thơ, bà dúi tay ông chiếc túi thơm tự tay thêu; họ hẹn bỏ trốn Tết Trùng Dương, nhưng Cố Chí Cường Phát Hiện, từ đó đôi ngả Thiên Nhân...
Mỗi một Chữ đều thấm đượm tình yêu, mỗi một trang đều ẩn giấu niềm nuối tiếc, khiến chúng xót xa, may mắn vì cuối cùng cũng thể đưa đoạn tình cảm ngoài Thiên Nhật.
Tôi giao bức thư của bà và cuốn nhật ký của Lâm Văn Hiên cho bảo tàng, nhân viên ở đó cẩn thận thực hiện các bước bảo quản cổ vật.
Nhìn những vật dụng chở nặng dấu ấn Tuế Nguyệt và tình cảm , chợt hiểu rằng, những câu chuyện sẽ Thời Gian lãng quên, những chân tình luôn thể xuyên thấu trăm năm, giống như Dương Quang ngoài cửa sổ lúc , ấm áp mà kiên định, chiếu rọi quá khứ và rọi sáng cả tương lai của chúng .