Thâu Tóm Cả Thế Giới, Chỉ Thua Mình Em - Chương 1
Cập nhật lúc: 2026-03-05 03:42:42
Lượt xem: 53
1.
Mười một giờ đêm.
Tầng cao nhất của tòa nhà Phó thị vẫn sáng đèn.
Bên ngoài lớp kính sát đất là biển ánh sáng của thành phố A, những dải đèn xe nối dài như rơi giữa màn đêm. Văn phòng rộng lớn yên tĩnh đến mức rõ tiếng kim đồng hồ tích tắc.
Phó Đình Sâm cửa sổ.
Áo sơ mi trắng mở hai cúc đầu, cà vạt ném hờ lên bàn. Một tay chống lên mặt kính lạnh, tay còn siết chặt chiếc điện thoại đến trắng khớp ngón.
Trong đầu vẫn là hình ảnh buổi chiều.
Một bé gái va .
Một phụ nữ với đôi mắt bình tĩnh đến lạnh lùng.
Ánh mắt … giống đến kỳ lạ.
“Vẫn tin tức?” Giọng khàn khàn vang lên trong gian tĩnh lặng.
Phía , trợ lý Lâm ngập ngừng:
“Thưa Phó tổng… chúng rà bộ camera của khách sạn năm đó. Dữ liệu xóa sạch. Người phụ nữ … dường như để bất cứ dấu vết nào.”
Không dấu vết.
Năm năm .
Câu trả lời vẫn chỉ .
Phó Đình Sâm khẽ nhắm mắt.
Năm năm , cũng là một đêm như thế .
Anh hạ th/u/ốc trong một bữa tiệc thương mại. Căn phòng khách sạn tối om, ý thức đứt đoạn. Trong cơn mê man, chỉ nhớ một mùi hương nhẹ, nước hoa đắt tiền, mà là mùi sạch sẽ như cơn mưa.
Một cô gái say rượu bước nhầm phòng.
Họ đều tỉnh táo.
Sáng hôm , khi tỉnh dậy, bên cạnh chỉ còn nếp gấp ga giường và một sợi tóc dài vương gối.
Cô biến mất.
Không tên. Không điện thoại. Không bất cứ thông tin gì.
Chỉ còn ký ức về một đêm tài nào quên.
“Nếu tìm …” Anh lẩm bẩm, giọng trầm xuống. “Tôi nhất định tìm .”
Trợ lý Lâm im lặng vài giây nhắc nhỏ: “Phó tổng, ngày là lễ đính hôn.”
Cơ thể cứng .
Hai ngày. Chỉ còn hai ngày.
“Ừ.” Anh đáp ngắn gọn.
“Phu nhân chuẩn xong thứ. Khách mời cũng xác nhận.”
Đình Sâm mở mắt. Trong đôi mắt đen thẫm là một tầng lạnh lẽo khó đoán.
“Mẹ chỉ cần cưới.”
Trợ lý dám thêm.
Ai cũng vị hôn thê là do phu nhân lựa chọn. Cô từng xuất hiện đúng thời điểm, tự nhận là phụ nữ của năm đó.
Cô kể rõ từng chi tiết.
Thời gian. Khách sạn. Cả chuyện bỏ thuốc.
Mọi thứ đều khớp. Quá khớp.
Đình Sâm tin.
Anh tin một phụ nữ trong ký ức run rẩy, lúng túng, sợ hãi vô thức bám lấy thể năm năm xuất hiện với ánh mắt đầy tính toán như .
Anh nhớ rõ ánh mắt .
Không tham vọng. Không lợi dụng. Mà là hoảng loạn… và sạch.
Giống như đôi mắt thấy hôm nay trong trung tâm thương mại.
Ý nghĩ đó khiến khựng .
Không. Không thể nào. Chỉ là trùng hợp.
Thành phố A hàng triệu .
Một ánh mắt giống lên điều gì.
“Tiếp tục tìm.” Anh cắt ngang dòng suy nghĩ. “Dù chỉ là một khả năng nhỏ nhất.”
“Vâng, Phó tổng.”
Phó Đình Sâm yên trong bóng tối lâu.
Ngày , sẽ đính hôn với một phụ nữ mà yêu.
Chỉ vì một chữ “trách nhiệm”.
Bên ngoài, thành phố vẫn sáng rực.
Ở một góc khác của thành phố , một phụ nữ trở về năm năm, mang theo một đứa trẻ và một quá khứ từng nhắc .
Họ chạm mặt .
Chỉ một .
Như hai xa lạ. phận vốn dĩ thích những cuộc gặp gỡ vô nghĩa.
Sáng hôm .
Thành phố A đón một ngày nắng nhẹ.
Bùi Nhược Hy cổng Đại học Thành phố A, tay cầm tập hồ sơ nhận việc. Hàng cây ngân hạnh hai bên lối bắt đầu ngả vàng, lá rơi lác đác nền gạch.
Cô xa nơi năm năm.
Năm năm , cô rời khi còn là một nghiên cứu sinh thành luận văn. Năm năm , cô với tư cách giảng viên.
Không trở về để hoài niệm. Chỉ là một bước tiếp theo của cuộc đời.
“Cô Bùi?” Một đàn ông trung niên bước tới, nụ hiền hậu. “Tôi là Trưởng khoa Lưu. Rất vui vì cô nhận lời.”
Nhược Hy gật đầu lễ phép.
“Cảm ơn thầy tin tưởng.”
“Không tin tưởng, mà là tự hào.” Trưởng khoa . “Hồ sơ của cô xuất sắc. Trường đang cần những giảng viên trẻ kinh nghiệm quốc tế.”
Hai trao đổi về lịch giảng dạy, giáo trình, và buổi mắt nội bộ chiều nay.
“À đúng ,” Trưởng khoa Lưu chợt nhớ , “Chiều nay trường buổi ký kết tài trợ với tập đoàn Phó thị. Cô mới về nên tham dự cho mặt lãnh đạo.”
Nhược Hy khẽ khựng .
Phó thị.
Cái tên , hôm qua cô quá rõ trong trung tâm thương mại.
“Phó thị?” Cô hỏi , giọng vẫn bình tĩnh.
“ . Phó thị coi trọng giáo dục. Lần tài trợ xây dựng trung tâm nghiên cứu kinh tế mới.”
Nhược Hy chỉ gật đầu. Cô nghĩ nhiều.
Chiều.
Hội trường lớn của trường đại học trang trí trang trọng.
Phía là phông nền in logo của trường và tập đoàn Phó thị. Hàng ghế khách mời kín chỗ.
Nhược Hy ở hàng thứ ba, cùng các giảng viên mới.
Cô mặc áo sơ mi trắng đơn giản, chân váy xám nhạt. Tóc buộc thấp gáy, gương mặt trang điểm cầu kỳ.
Cô chỉ buổi lễ trôi qua yên .
Tiếng xì xào nhỏ dần khi cửa hội trường mở .
Một nhóm bước .
Đi đầu là hiệu trưởng. Bên cạnh là đàn ông cao lớn trong bộ vest đen cắt may hảo.
Phó Đình Sâm.
Anh bước với khí chất trầm , ánh mắt lạnh lùng quen thuộc. Mỗi bước chân đều mang theo cảm giác áp lực vô hình.
Bên cạnh là một phụ nữ mặc váy đỏ rượu vang, tóc xoăn buông dài, trang điểm tinh tế.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/thau-tom-ca-the-gioi-chi-thua-minh-em/chuong-1.html.]
Thẩm Mạn Chi.
Vị hôn thê truyền thông nhắc đến suốt mấy ngày qua.
Nhược Hy ngẩng lên ngay.
Chỉ khi tiếng vỗ tay vang lên, cô mới theo phản xạ về phía sân khấu.
Ánh mắt chạm .
Chỉ một giây.
đủ để cả hai cùng sững .
Phó Đình Sâm nhận cô gần như ngay lập tức. Không vì gương mặt. Mà là đôi mắt.
Ánh mắt hôm qua ánh đèn trung tâm thương mại. Và bây giờ, trong ánh sáng trắng của hội trường, càng rõ ràng hơn.
Tim lệch nhịp.
Không hiểu vì , ánh mắt trùng khớp đến kỳ lạ với ký ức năm năm .
Anh buộc dời tầm . Bên cạnh, Thẩm Mạn Chi khẽ nghiêng đầu.
“Anh quen cô ?” Giọng cô nhẹ, nhưng đủ để rõ.
“Không.” Phó Đình Sâm đáp ngắn gọn.
Thẩm Mạn Chi hỏi thêm.
ánh mắt cô ghim chặt xuống hàng ghế phía .
Người phụ nữ mặc áo trắng . Bình thường đến mức nổi bật. ánh của Phó Đình Sâm cô bỏ sót.
2.
Buổi ký kết diễn suôn sẻ.
Hiệu trưởng phát biểu. Đại diện Phó thị phát biểu. Tiếng máy ảnh lách tách ngừng.
Khi đến lượt Phó Đình Sâm lên, hội trường gần như im phăng phắc.
“Giáo d.ụ.c là nền tảng cho tương lai,” giọng trầm và rõ. “Phó thị đầu tư đây chỉ vì lợi nhuận, mà vì trách nhiệm.”
Anh đúng chuẩn mực. Không thừa một chữ.
trong suốt bài phát biểu, vài ánh mắt vô thức lướt xuống hàng ghế giảng viên.
Và mỗi như , Thẩm Mạn Chi đều theo. Cô tin trùng hợp.
Sau buổi lễ là tiệc giao lưu.
Giảng viên và khách mời thể tự do trò chuyện.
Bùi Nhược Hy đang định rời sớm thì Trưởng khoa Lưu gọi .
“Cô Bùi, qua đây một chút.”
Cô bước tới.
Trước mặt là Phó Đình Sâm và Thẩm Mạn Chi. Khoảng cách gần hơn hôm qua. Áp lực rõ ràng hơn hôm qua.
“Phó tổng,” Trưởng khoa giới thiệu, “đây là giảng viên mới của khoa Kinh tế, cô Bùi Nhược Hy. Tiến sĩ nghiệp từ London.”
Nhược Hy giữ nụ chuẩn mực.
“Chào Phó tổng.”
Giọng cô bình thản, run, lúng túng. Như thể họ từng chạm mặt.
Phó Đình Sâm cô một giây quá lâu so với phép lịch sự.
“Chào cô Bùi.” Giọng thấp hơn bình thường.
Anh để ý từng chi tiết nhỏ, cách cô giữ cách, cách ánh mắt cô hề d.a.o động.
“Rất mong hợp tác lâu dài.” Anh thêm.
“Hy vọng .” Cô đáp.
Ngắn gọn. Rõ ràng.
Thẩm Mạn Chi mỉm dịu dàng, chen đúng lúc.
“Cô Bùi mới về nước ?”
“Vâng.”
“Thành phố A đổi nhiều lắm. Người mới về chắc sẽ bỡ ngỡ.”
Lời như quan tâm. ánh mắt lạnh. Nhược Hy thẳng cô .
“Có lẽ . thích nghi khá nhanh.”
Hai phụ nữ vài giây. Không ai nhượng bộ.
Phó Đình Sâm giữa.
Anh thích cảm giác .
Không hiểu vì , nhưng cảm giác Thẩm Mạn Chi đang xem Bùi Nhược Hy như một mối đe dọa.
Vô lý.
“Phó tổng.” Trợ lý Lâm bước tới nhắc nhỏ. “Chúng còn lịch hẹn.”
Phó Đình Sâm gật đầu.
Trước khi rời , Bùi Nhược Hy thêm một nữa.
“Chúc cô Bùi công tác thuận lợi.”
“Cảm ơn.”
Anh lưng, thì thầm tai trợ lý Lâm: “Điều tra về giảng viên Bùi, tối nay kết quả.”
Thẩm Mạn Chi bước theo, nhưng khi , cô dừng nửa nhịp.
Ánh mắt nữa ghim chặt Nhược Hy.
Sắc lạnh, đ.á.n.h giá, và đầy tính toán.
Chiếc xe đen của Phó thị lăn bánh rời khỏi cổng trường.
Bên trong xe, Thẩm Mạn Chi lên tiếng .
“Anh thấy cô thế nào?”
“Cô ?” Đình Sâm hỏi .
“Giảng viên mới. Bùi Nhược Hy.”
Anh cửa sổ. “Bình thường.”
Mạn Chi khẽ. “Em nghĩ .”
Anh đáp.
Trong đầu chỉ một câu hỏi thể lý giải: Vì mỗi đôi mắt … cảm giác từng đ.á.n.h mất thứ gì đó quan trọng?
Hai ngày. Chỉ còn hai ngày nữa.
sự xuất hiện của phụ nữ tên Bùi Nhược Hy dường như đang âm thầm làm lệch hướng thứ.
Buổi tối, trở về căn hộ riêng, Thẩm Mạn Chi bật đèn.
Thẩm Mạn Chi cửa sổ, dòng xe phố,Điện thoại rung.
Tin nhắn điều tra hiện lên:
“Bùi Nhược Hy, 27 tuổi. Từng sống ở nước ngoài năm năm. Có một con gái, 4 tuổi, tên Bùi Noãn Noãn. Không thông tin về cha đứa bé.”
Bốn tuổi.
Ánh mắt cô dừng ở con , tim khẽ siết.
Không thông tin về cha… nghĩa là vẫn khả năng tồn tại một . Một nhắc tới.
Thẩm Mạn Chi khẽ , tiếng mỏng và lạnh trong căn phòng tối.
Tue Lam Da Thu
“Bùi Nhược Hy…” cô thì thầm.
Nếu tất cả chỉ là trùng hợp, cô sẽ bận tâm.
nếu …
Cô bước đến gương, chỉnh mái tóc, nụ dịu dàng quen thuộc dần trở về môi.
Hai ngày nữa là lễ đính hôn.
Chỉ cần hai ngày. Cô sẽ khóa chặt vị trí của .
Còn phụ nữ … nếu thật sự ý định bước ván cờ , thì khi buổi lễ diễn ,
Thẩm Mạn Chi sẽ dạy cô hiểu, Ở thành phố A, ai trở về… cũng thể vững.