“Bố! Mẹ!” Hàn Tiểu Diệp chạy tới ôm chầm lấy bố . Lúc dượng hai đang ở quầy thu ngân, còn dì hai chắc sang cửa hàng quần áo . “Hai đừng lo, con ! Trút cơn giận xong con thấy thoải mái hơn nhiều .”
Cô ánh mắt lo lắng của họ, hỏi khẽ: “Cái đó... con làm hai sợ chứ?”
“Nói gì thế!” Mẹ Hàn âu yếm xoa đầu con gái: “Hồi trẻ còn nóng tính hơn con nhiều! Giờ tính tình đằm thắm là nhờ bố con rèn giũa đấy, chứ sớm tức c.h.ế.t !”
“Tôi á?” Bố Hàn vợ với vẻ mặt “dám giận mà dám ”. Chuyện thì liên quan gì đến ông chứ!
Mẹ Hàn trừng mắt một cái, khiến bố Hàn lập tức nuốt ngược những lời định trong. Phải, bố Hàn chọc bà giận, nhưng đám nhà họ Hàn thì ! chuyện cũ qua, bà cũng nhắc làm mất vui.
“Con là ! Hôm qua T.ử Kiệt gọi điện bảo hai đứa tạm thời ở chỗ Lâm Húc. Lưu Phương đưa Tiểu Dương chơi với bà ngoại , Lâm Húc thì công tác, hai đứa ở đó cũng . mà... nếu hai đứa về, chắc bọn họ cũng sẽ dọn mất.” Mẹ Hàn chút khó xử. Nếu thế thì nhà cửa vắng vẻ lắm, bà cụ và dì cả chắc chắn sẽ buồn. bà cũng vì thế mà ép Tiểu Diệp T.ử làm điều cô thích. “Hai đứa về , dì hai con một bên cửa hàng quần áo xuể, qua giúp một tay. Tối nay bố qua thăm con! Con cũng... thôi bỏ ! Khó khăn lắm mới nghỉ, đừng suốt ngày vùi đầu sách vở với bản vẽ, coi chừng mụ mị đầu óc đấy! Mẹ thấy Tạ Oánh chơi , con cũng cùng T.ử Kiệt ngoài dạo !”
“Mẹ! Có ai như , cứ bắt con cái chơi vì học bài!” Hàn Tiểu Diệp dở dở .
Mẹ Hàn nhéo má cô: “Mẹ lo cho con thôi! Đừng mà ! Mau !”
Tiêu T.ử Kiệt cũng giống như bố Hàn, một bên hai con trò chuyện.
Bố Hàn tiến , vỗ vai Tiêu T.ử Kiệt như hai đàn ông cùng cảnh ngộ: “Làm điếu t.h.u.ố.c ?”
“Dạ thôi ạ!” Tiêu T.ử Kiệt lắc đầu: “Loại t.h.u.ố.c chú hút cháu chịu nổi .”
“Haizz! Thuốc của đám thanh niên các cũng quen. Vừa đắt chẳng vị gì!” Bố Hàn lắc đầu.
Thấy ánh mắt Hàn quét tới, bố Hàn lập tức cách xa Tiêu T.ử Kiệt một bước, nghiêm giọng : “T.ử Kiệt ! Thanh niên giữ gìn sức khỏe, hút ít t.h.u.ố.c thôi nhé, rõ ?”
Tiêu T.ử Kiệt: “...” Anh oan quá mà!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/thap-nien-90-thu-ngu-tieu-han-the-linh-tuyen-trong-tay-van-thu-nghe-lenh/chuong-752-nam-than-va-ke-ngoc.html.]
Hàn Tiểu Diệp tủm tỉm bước tới giải vây cho Tiêu T.ử Kiệt: “Bố , bọn con nhé! Hai đừng làm việc quá sức, tối gặp ạ!”
Ra đến cửa, Hàn Tiểu Diệp còn thò cái đầu nhỏ dặn dò: “ , tối nay con làm món ngon, hai nhớ để bụng mà qua ăn nhé!” Nói xong cô lè lưỡi, vui vẻ nhảy chân sáo ngoài, vặn thấy Diêu Hãn đang dẫn Tạ Oánh mua đồ ăn vặt ở tiệm bánh bên cạnh lên xe mất.
“Hai họ cũng lề mề thật đấy.” Hàn Tiểu Diệp nhận xét.
Tiêu T.ử Kiệt đón lấy túi xách của cô: “Đi thôi, chúng cũng xem phim.”
“Hả?”
“Chẳng em cũng thích xem phim ? Nghe gần đây phim mới đấy.” Tiêu T.ử Kiệt choàng vai cô vài bước, thấy cô vẫn theo xe của Diêu Hãn liền thắc mắc: “Sao thế? Xe của Diêu Hãn vấn đề gì ?”
Hàn Tiểu Diệp lắc đầu: “Không, em chỉ bỗng nhiên thấy Diêu Hãn gầy thật, eo cũng thon nữa.”
Tiêu T.ử Kiệt nghẹn lời, hiểu gu thẩm mỹ của Tiểu Diệp T.ử vấn đề gì. Một đàn ông mà eo thon... chẳng lẽ là ? Nhìn biểu cảm của cô, cảm thấy câu “eo khá thon” chắc chắn là một lời khen.
“Đang yên đang lành em chú ý đến eo của Diêu Hãn?” Tiêu T.ử Kiệt hỏi xong mới thấy gì đó sai sai. Diêu Hãn là bạn trai của Tạ Oánh, Tiểu Diệp T.ử nhà soi eo ?
Hàn Tiểu Diệp dở dở liếc một cái: “Anh nghĩ thế! Anh cái vẻ mặt cố tình ghen tuông khiến trông ngốc lắm , ảnh hưởng nghiêm trọng đến hình tượng nam thần của đấy!”
Tiêu T.ử Kiệt nhướng mày: “Sao em cố tình ghen chứ ghen thật?”
“Vì đôi mắt của .” Hàn Tiểu Diệp bỗng dừng bước, xoay nghiêm túc , giơ tay chạm má che mắt : “Vì trong tràn đầy ý ấm áp...”
Tiêu T.ử Kiệt nắm lấy tay cô hôn một cái: “Dù ghen thật, nhưng vẫn tò mò, tự dưng em để ý đến eo của Diêu Hãn?”
Hàn Tiểu Diệp bất đắc dĩ giải thích: “Vừa nãy cơn gió thổi qua, Diêu Hãn chắc làm màu nên mặc ít áo, tay đút túi quần. Anh gồng tay một cái là em chú ý đến cái eo đó cũng khó!” Cô còn bắt chước dáng của Diêu Hãn vài bước .
Nhìn cái eo thon nhỏ của Hàn Tiểu Diệp, gõ nhẹ lên đầu cô một cái: “Thế chẳng thèm chú ý đến eo của Tạ Oánh nhỉ?”