"Năm mới năm me, ông cái gì thế?" Mẹ Hàn dựng ngược lông mày trừng mắt bố Hàn.
"Minh Lan!" Bà ngoại nhướng mày Hàn.
Mẹ Hàn thật sự ngửa mặt lên trời thở dài, rốt cuộc ai mới là con ruột của bà đây!
"Nói , ông !" Mẹ Hàn uống một ngụm Coca, bà xem xem đàn ông rốt cuộc gì. Nếu lời gì mất hứng, bà sẽ bắt ông tối nay ngủ sàn nhà!
Bố Hàn gãi gãi đầu: "Đừng hiểu lầm đừng hiểu lầm! Là chuyện mà! Lúc đó tâm trạng , Minh Lan liền cùng khắp nơi, quán ăn đều do chị hai và rể hai quản lý, thế là bỏ lỡ sinh nhật của Tiểu Diệp Tử, cũng bỏ lỡ luôn lễ đính hôn của Tiểu Diệp T.ử và T.ử Kiệt! Năm mới khí tượng mới, là xem ngày , nhân lúc đều thời gian thì định đoạt chuyện của hai đứa nhỏ, nhân tiện tổ chức bù sinh nhật cho Tiểu Diệp Tử!"
Thực chuyện Tiêu T.ử Kiệt thật sự tiếc nuối! Chẳng qua vì sự xuất hiện của Hàn lão phu nhân, bố Hàn rõ ràng tinh thần, cho nên Hàn vì bố Hàn suy nghĩ lung tung nên ngay cả quán ăn cũng quản nữa, cùng ông nhân tiện đưa bà ngoại dạo khắp nơi, thế là làm lỡ luôn chuyện vốn dĩ xong là sinh nhật Tiểu Diệp T.ử sẽ tổ chức đính hôn cho hai ...
Chỉ là chuyện Hàn Tiểu Diệp và Tiêu T.ử Kiệt đều thể hiểu , dù hai bọn họ cả ngày cùng cũng lo lắng đối phương sẽ lòng đổi gì đó. thiếu một nghi thức, bọn họ luôn cảm thấy hình như thiếu thiếu chút gì đó, hương vị đúng lắm...
Nay bố Hàn chủ động nhắc tới, đối với Tiêu T.ử Kiệt và Hàn Tiểu Diệp mà đúng là... quá !
"Nếu thể, chuyện đính hôn cứ để cháu sắp xếp ạ!" Tiêu T.ử Kiệt ngại ngùng mỉm : "Bây giờ cháu cũng sự nghiệp riêng ? Đâu thể cứ ở nhà ăn bám mãi !"
Tạ Thịnh Võ ở bên cạnh chép chép miệng: "Vậy theo cách của , và trai cũng đang ở nhà ăn bám đấy!"
Tạ Thịnh Văn: ...Nói thì , tại lôi cả ?
"Anh hai!" Hàn Tiểu Diệp dở dở Tạ Thịnh Võ: "Anh thế gọi là ăn bám, thế gọi là gặm nhấm tuổi già của bố !" Nói xong, cô đưa tay vỗ trán , trời ạ, não cô cũng bình thường nữa .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/thap-nien-90-thu-ngu-tieu-han-the-linh-tuyen-trong-tay-van-thu-nghe-lenh/chuong-670-chuyen-dinh-hon.html.]
"Cái gì mà lộn xộn thế!" Bà ngoại đập bàn : "Các cháu đều vẫn là trẻ con mà! Hơn nữa, bây giờ Thịnh Văn kiếm tiền ít hơn một chút, nhưng ngành nghề của nó tương lai vẫn tiền đồ, vả chúng đều là một nhà, nên lấy sự ngắn dài nhất thời để luận hùng."
Hàn Tiểu Diệp: ...Não của bà ngoại cũng chập mạch ...
Nghe bà ngoại , lập tức đều bật , cả nhà cùng ăn uống trò chuyện, đúng là quá khí lễ hội .
Bố Hàn nhanh đưa chủ đề trở quỹ đạo: "Nếu T.ử Kiệt sắp xếp thì giao cho T.ử Kiệt! ngày tháng gì đó vẫn để bà ngoại chọn, cái thanh niên các con hiểu , đây là chuyện chỉ xem hoàng lịch cũ nha!"
Người phương Bắc cũ đối với phương diện đều chút kiêng kỵ, hơn nữa hợp bát tự gì đó bà ngoại cũng đều hiểu. Phải rằng lúc đầu khi hai đứa trẻ ý với , bà ngoại lén lút hợp bát tự ! Mặc dù thứ căn cứ khoa học gì nhưng... trong nhiều trường hợp thực ám thị tâm lý cũng quan trọng đó!
"Được ạ! Dù Tiểu Diệp T.ử tháng ba mới khai giảng, chỉ cần là ngày trong thời gian đều ! Cháu thì... đến lúc đó bảo Đại Húc làm cháu một thời gian là xong."
Lưu Húc vội vàng lắc đầu: "Không ! Cậu bảo lão Hoắc làm ! Tôi thỉnh thoảng phụ giúp một tay là !" Anh mới mỗi ngày mệt sống mệt c.h.ế.t ! Bây giờ tiền thời gian rảnh, ngày tháng trôi qua đừng là sung sướng cỡ nào, tại làm con trâu già chứ? Anh nghĩ quẩn cơ chứ!
"Vậy nếu đính hôn..." Bà ngoại chút khó xử Tiêu T.ử Kiệt: "Cháu thông báo cho nhà cháu ?"
Tiêu T.ử Kiệt đối với chuyện sớm nghĩ kỹ , lúc bà ngoại hỏi, đương nhiên cũng trả lời thế nào: "Bà ngoại chắc cũng tình hình nhà cháu, bên phía ông nội đều ở nước ngoài, hơn nữa... đó quả thực là một bạo chúa, ông đến thì thôi, nếu đến... ước chừng tiệc đính hôn sẽ biến thành t.h.ả.m họa. Còn bố cháu... thì bay loạn khắp thế giới, tìm bóng dáng ông cũng khó, cho nên cháu sẽ bảo cháu đến tham dự."
Nghe Tiêu T.ử Kiệt , nhà Hàn Tiểu Diệp đều thở phào nhẹ nhõm, đến là .
Ngược là Hàn Tiểu Diệp, cô nắm lấy tay Tiêu T.ử Kiệt đặt gầm bàn. Có đến tham dự đối với Hàn Tiểu Diệp mà đều quan trọng, dù cô trúng chỉ là con Tiêu T.ử Kiệt, đối với những nhà họ Tiêu cô thật sự coi gì! Nếu nhà họ Tiêu chút lương tâm, kiếp cũng sẽ trơ mắt mù lòa, đến cuối cùng lúc làm phẫu thuật bên cạnh cũng chỉ một Lưu Húc đổi họ.
"Lát nữa rạng sáng lúc cháu chúc Tết cháu và nhà bên đó sẽ nhắc tới chuyện với bà . Mọi yên tâm, cháu với , sức khỏe bà lắm cho nên vẫn luôn về nước, nhưng yên tâm, bà thích Tiểu Diệp T.ử đó!" Giọng của Tiêu T.ử Kiệt xoa dịu cảm xúc căng thẳng của Hàn Tiểu Diệp. Phải rằng để ý là để ý, nhưng mắt phụ gì đó... vẫn thể nào căng thẳng ~