Lúc Triệu lão thái thái đè Hàn lão thái thái xuống đất, trực tiếp cưỡi lên , dùng cây cán bột từng cái từng cái nện chỗ nhiều thịt bà : “Bà còn mặt mũi ? Lúc Tiểu Diệp T.ử bệnh, Minh Lan đến nhà các đòi tiền, các đưa bao nhiêu tiền bà nhớ ? Các nó chỉ đưa bảy hào! Lúc đó Kiến Quốc và Minh Lan làm, đang bận chuyện của thằng cả trong nhà, Tiểu Diệp T.ử viện ai chăm sóc, Minh Lan cầu xin đến nhà các , các làm gì? Nói là ở nhà chăm sóc cháu đích tôn! Cái thằng cháu đó của các cần đến ba chăm sóc? Nó cũng tàn tật! Cuối cùng thế nào? Là em Thịnh Văn và Thịnh Võ học, đến bệnh viện bồi hộ đấy! Các còn mặt mũi nhắc tới? Có mặt mũi nhắc tới ?” Triệu lão thái thái đánh, lực tay thật đúng là một chút cũng hề nương tay!
“Triệu Minh Lan, mày dám đ.á.n.h chị chồng mày?” Hàn Lệ Sa hét lớn.
“Hàn Lệ Sa, bà bệnh não ? Tôi đ.á.n.h cũng đ.á.n.h , còn cái gì mà dám với dám?” Dáng Triệu Minh Lan cao, thể là lùn duy nhất của nhà họ Triệu! Bây giờ qua tuổi trung niên còn đỡ, hồi còn trẻ thật đúng là lùn béo, nhưng cả, dù trong mắt tình nhân hóa Tây Thi, bố Hàn Kiến Quốc thế nào cũng cảm thấy vợ đáng yêu, đương nhiên... đó là lúc Triệu Minh Lan nổi điên, nếu là tình huống như bây giờ, thì Hàn Kiến Quốc cũng lùi bước ba xá, tránh mũi nhọn...
Mẹ Hàn Triệu Minh Lan thấp hơn Hàn Lệ Sa hơn nửa cái đầu, nhưng cái quan trọng, Triệu Minh Lan linh hoạt a! Bà túm lấy tóc Hàn Lệ Sa liền buông tay, trực tiếp ấn đầu Hàn Lệ Sa xuống , đó là tát tai, móng tay, đầu gối... dù chỉ cần thể làm tổn thương đến Hàn Lệ Sa, bà đều dùng hết!
“Triệu Minh Lan! A —— mày buông tay cho tao, buông tay!” Hàn Lệ Sa vươn móng vuốt cào Triệu Minh Lan, nhưng Triệu Minh Lan là làm gì, bà là mở quán ăn a! Lúc bận rộn bà thể còn bếp giúp đỡ, để tránh đụng dầu nóng gì đó, bà chính là mặc áo dài tay a.
“Bà dâng tới cửa cho đánh, tại buông tay?” Triệu Minh Lan chốc lát xé tai Hàn Lệ Sa, chốc lát cào lên mặt bà một cái... Điều khiến biểu cảm của mấy xung quanh đang lo lắng bà chịu thiệt đều trở nên... chút một lời khó hết.
Từ góc độ của bọn họ là thể thấy mặt của Hàn lão thái thái và Hàn Lệ Sa, nhưng thấy bọn họ thể tưởng tượng a! Bọn họ lý do tin tưởng... lúc mặt của con nhà họ Hàn... chắc hẳn là vô cùng đặc sắc!
“A! Triệu Minh Lan cái đồ... (lời thô tục lược bỏ) mày làm như sẽ thiên lôi đ.á.n.h c.h.ế.t!” Mặt Hàn Lệ Sa là thật sự đau a, khóe mắt cô thậm chí thấy vết m.á.u dính móng tay Triệu Minh Lan.
“Tao phi!” Triệu Minh Lan phun một bãi nước bọt lên Hàn Lệ Sa, “Tao cho mày , nếu thật sự sét đánh, đầu tiên đ.á.n.h c.h.ế.t chính là bố lòng độc ác của mày, thứ hai đ.á.n.h c.h.ế.t chính là loại mắt cạn đ.í.t sâu như mày!”
Hàn Lệ Sa thật sự là chịu nổi nữa, cô dùng sức lùi phía , chỉ cảm thấy da đầu đau xót, đó cô liền thấy tóc trong tay Triệu Minh Lan, mà Triệu Minh Lan cũng thấy mặt của Hàn Lệ Sa...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/thap-nien-90-thu-ngu-tieu-han-the-linh-tuyen-trong-tay-van-thu-nghe-lenh/chuong-613-tran-chien-cua-nhung-nguoi-phu-nu.html.]
“Phi!”
Hàn Lệ Sa sờ sờ da đầu đang rướm m.á.u của : “Triệu Minh Lan, tao liều mạng với mày!”
Người vất vả lắm mới tách , hơn nữa còn chịu thiệt, Hàn Tiểu Diệp đương nhiên thể để bọn họ đ.á.n.h nữa.
“Cút ngay!” Hàn Tiểu Diệp xách một cái chai đựng giấm, liền chào hỏi lên đầu Hàn Lệ Sa, cái nếu chỉ một cô, ước chừng hôm nay Hàn Lệ Sa xuống , nhưng Tiêu T.ử Kiệt và em nhà họ Tạ đều ở đây mà, còn thể để tay Tiểu Diệp T.ử thấy máu?
Tiêu T.ử Kiệt mắt sắc tay nhanh tiến lên giật lấy chai giấm trong tay Hàn Tiểu Diệp, đó đẩy cả Hàn Tiểu Diệp và Hàn về phía em nhà họ Tạ, để hai em trông chừng , cũng thể để hai bọn họ vì hai kẻ hổ nhà họ Hàn cũ mà làm chuyện sai lầm gì.
“Được , dì út a, dì đừng kích động a! Dì xem Tiểu Diệp T.ử lúc mắt đều đỏ ...” Tạ Thịnh Văn kéo Hàn Triệu Minh Lan bắt đầu lải nhải.
“Đừng kích động! Em làm gì? Chẳng lẽ em g.i.ế.c c.h.ế.t bọn họ ?” Tạ Thịnh Võ nhỏ bên tai Hàn Tiểu Diệp. Chuyện nhất định nhỏ a, lúc hai con nhà họ Hàn cũ hiển nhiên phụ nữ hung hãn nhà bọn họ trấn áp , lời của nếu hai con hổ thấy, bọn họ chẳng sẽ cảm thấy ác giả ác báo, sợ hãi nữa ?
“Em...” Hàn Tiểu Diệp thật cũng làm gì, cô chẳng qua là sự dũng của bà ngoại và ruột kích thích đến mức chỉ mắt sung huyết, ngay cả đầu cũng sắp sung huyết mà thôi, đó thì nợ cũ thù mới dâng lên trong lòng, cô qua thuận tay liền vớ lấy chai giấm bàn mà thôi.
Hàn Lệ Sa lúc chỉ hướng về phía Hàn Tiểu Diệp và Hàn c.h.ử.i bới phun nước bọt, tiến lên động thủ... cô là dám.
Cô là , ngoại trừ hai con , những khác đều là văn minh, ước chừng ngoại trừ uy h.i.ế.p cô , sẽ mắng cô , cũng sẽ đ.á.n.h cô , cô còn sợ cái gì?
Tiêu T.ử Kiệt để ý cũng thèm để ý đến Hàn Lệ Sa, thẳng đến bên cạnh Hàn lão thái thái đang Triệu lão thái thái cưỡi lên c.h.ử.i mắng ngừng, đó bình tĩnh mở nắp chai giấm . “Ùng ục ùng ục” đổ bộ giấm bên trong lên đầu Hàn lão thái thái.