Phải đợi mất 40 phút mới kết nối đường dây, Quách Vĩnh Diệu bận rộn nhận điện thoại, chẳng buồn khách sáo mà thúc giục ngay: “Hoàng Sir, sếp chuyện gì ? Nói nhanh lên, hôm nay vụ án của tổ B phá xong, bao nhiêu việc lo...”
“Tôi chỉ một việc thôi, mau chóng sắp xếp, trao đổi với Dịch Gia Di để cùng làm một đợt tuyên truyền tuyển sinh cho trường cảnh sát.” Hoàng Cảnh Tư bất lực .
“Hoàng Sir mời Mười Một tỷ làm đại sứ tuyển sinh ?” Quách Vĩnh Diệu còn vội nữa. Anh ngẫm nghĩ ý đồ của Hoàng Sir, mắt sáng rực lên. là một ý kiến tuyệt vời!
“Hiện giờ danh tiếng của cô đang lên cao, ai tuyển sinh cũng hiệu quả bằng cô .”
“Rõ, Hoàng Sir. Tôi bận xong việc hai ngày sẽ lên kế hoạch ngay.” Quách Vĩnh Diệu lập tức cam đoan, “Nhất định sẽ khiến đợt tuyển sinh rầm rộ như sấm dậy!”
...
Khi Gia Di trở sở cảnh sát, Phương Trấn Nhạc cũng xong việc bên phía .
Họ gặp ở văn phòng, bắt đầu sắp xếp các văn bản kết thúc vụ án. Những báo cáo nào , báo cáo nào xong, tất cả chỉnh lý để nhập hồ sơ...
Còn báo cáo truy quét, nhiều thông tin chi tiết cần báo cáo và trao đổi với các bộ môn hợp tác, công việc vẫn ngập đầu ngập cổ.
Đến khi Gia Di cuối cùng cũng rảnh rỗi xuống ghế văn phòng, cô chỉ thở dài thật dài để trút bỏ hết sự mệt mỏi.
Phương Trấn Nhạc từ bên ngoài trở về, mang theo một tin tức:
“Cảnh khuyển Mười Một sắp nghỉ hưu , hiện tại họ đang tìm nhận nuôi.”
“A! Chú ch.ó siêu ngầu siêu giỏi, còn trùng tên với tên gọi mật của em nữa!” Gia Di lập tức thẳng dậy, chỉ suy nghĩ vài giây cầm điện thoại gọi cho cả để trưng cầu ý kiến.
Cửu thúc từ bên ngoài bước , góp vui:
“Chà, cảnh khuyển Mười Một nghỉ hưu cùng lúc với ? Nó cũng chọn ngày lành tháng gớm nhỉ?”
Gia Di cúp điện thoại, dậy : “Nhạc ca, em đăng ký nhận nuôi Mười Một!”
Anh cả đồng ý, thể nuôi Mười Một ở sân của quán Dễ Nhớ.
“Để gọi điện báo danh giúp em.” Phương Trấn Nhạc xoay gọi điện ngay.
Cửu thúc xoa cằm, sang Dịch Gia Di, : “Hay là quán Dễ Nhớ nhận nuôi luôn cả ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/thap-nien-90-huong-giang-than-tham/chuong-947-vinh-quang-cua-canh-doi.html.]
Trước khi xuyên , Gia Di từ nhỏ nuôi một chú ch.ó nhỏ, nhưng vì bố bận rộn, tin một đứa trẻ còn cần chăm sóc như cô thể chăm sóc cho thú cưng, nên tâm nguyện đó bao giờ thành hiện thực.
Đến tận bây giờ, cô cuối cùng cũng thể sở hữu một chú chó, còn là một chú cảnh khuyển.
Trên đường tan làm về quán Dễ Nhớ, chú ch.ó Mười Một ở giữa hàng ghế , bên trái là Lương Thư Nhạc, bên là Gary — hai trông cứ như hai tên lâu la bên cạnh Hạo Thiên Khuyển .
Lúc dừng đèn đỏ, Gia Di họ nhịn mà bật .
“Mười Một tỷ, chị nhận nuôi cảnh khuyển Mười Một, khi cả hai cùng mặt, tụi em gọi thế nào đây?” Lưu Gia Minh ở ghế phụ hì hì hỏi.
“Người tên tiếng Anh mà, các cứ gọi nó là Eleven, nó hiểu đấy.” Gia Di đầu .
Chú ch.ó Eleven thấy tên tiếng Anh của , tưởng Gia Di đang gọi, lập tức dựng hai tai, thẳng dậy, cô bằng ánh mắt sáng quắc bắt đầu vẫy đuôi điên cuồng.
Cái đuôi dài như cánh quạt đập ghế da ô tô kêu bạch bạch, khiến hai hai bên là Lương Thư Nhạc và Gary cũng vạ lây.
Gia Di dắt Eleven bước quán Dễ Nhớ ngửi thấy mùi thịt dê nướng thơm phức. Eleven còn phản ứng trực tiếp hơn cô, nó há miệng thở hồng hộc, nước miếng bắt đầu chảy ròng ròng.
Nhạc ca cũng lái xe đến quán, Cửu thúc thì vẫn còn đang đường. Quả nhiên Nhạc ca là tay lái lụa, cô là tay lái lụa 2, còn Cửu thúc thì liên quan gì đến tốc độ, già vẻ bắt đầu lái xe cầu định .
Bước quán, Gia Di đưa ngay dây xích cho Gia Tuấn đang ngơ ngác tiến gần: “Thành viên mới của nhà , Eleven. Hai đứa làm quen , nó ngoan lắm, c.ắ.n . Em thể vuốt ve, cho nó ăn để tăng thêm tình cảm.”
“...” Gia Tuấn rũ bỏ vẻ hoạt bát, chững chạc thường ngày, lúng túng nhận lấy dây xích, cúi đầu Eleven như thể đang thắc mắc đây là sinh vật gì.
Gia Di vỗ đầu Gia Tuấn, chuyển sang tiếp đón Tra đến phỏng vấn . Sau khi trò chuyện vài câu và hẹn ngày phỏng vấn chính thức, cô mới dậy bếp .
Chào hỏi cả, Tôn Tân và Clara xong, Gia Di cửa tìm Gia Tuấn và Eleven. Cô thấy thiếu niên đang xổm mặt Eleven, ngây ngốc chú cảnh khuyển.
Eleven cũng phân vân thiếu niên loài mặt định làm gì. Dù nó cũng giỏi tĩnh tọa, vài tiếng đồng hồ nhúc nhích là chuyện nhỏ, thế nên nó liền trưng khí thế của cảnh khuyển, đối mắt với Gia Tuấn một hồi lâu.
Một một ch.ó cứ thế chằm chằm mắt giữa sân.
Thấy Dịch Gia Di tới, Eleven dù vẫn yên nhưng cái đuôi phản bội nó, quất liên hồi đám bụi đất phía .
Gia Tuấn ngước chị gái, bỗng nhiên hốc mắt đỏ hoe, giả vờ bình tĩnh nữa, thút thít hỏi:
“Em thể ôm nó một cái ?”
“Tất nhiên .” Gia Di vội gật đầu, xuống cạnh em trai, bé rón rén tiến gần Eleven, cẩn thận dang rộng vòng tay.