A Hương tivi, ngước Gia Di màn hình, bỗng thấy nước mắt tuôn rơi. Sức mạnh kiên cường và sâu sắc toát từ Gia Di cổ vũ tâm hồn cô. Quay sang những xung quanh, cô mới nhận chỉ , mà cả cả Dịch Gia Đống cũng đẫm lệ, Gia Như và Gia Tuấn thì đỏ cả mắt như hai con thỏ. Ngay cả Bảo Thụ bướng bỉnh và Clara mạnh mẽ cũng mím môi, mắt đỏ hoe.
Khi ống kính chuyển sang các cảnh sát khác, mới vội vàng lau nước mắt, cố tỏ hề . A Hương định rót nước cho thì tivi bỗng chuyển sang quảng cáo. Một gương mặt thanh tú quen thuộc xuất hiện ánh nắng rực rỡ, tươi tắn:
“Trùng hợp ? Ở cũng ánh mặt trời.”
Đó là Tôn Tân trong quảng cáo chanh mới chụp. Dạo gần đây quảng cáo xuất hiện liên tục đài truyền hình, sức ảnh hưởng còn vượt qua cả vai nam thứ ba trong bộ phim điện ảnh đó của .
Cả nhóm đang sụt sùi bỗng bật ha ha, vui mừng vì một thành viên khác của nhà "Dễ Nhớ" gặt hái thành công.
“Thằng nhóc Đậu Hũ lên tivi trông béo nhỉ.” Gia Đống , giọng vẫn còn nghẹt mũi.
“ , Gia Di lên tivi mặt cũng tròn xoe luôn.” Clara phụ họa.
“Đại minh tinh là của em đó!” Gia Như hãnh diện.
“Chúng còn ở chung với siêu nữa kìa, gì mà kiêu ngạo .” Clara xoa đầu Gia Như, Tôn Tân màn hình lạ quen, thấy thật thú vị.
Dịch Gia Đống xem đồng hồ bảo Gia Tuấn: “Em gọi điện cho chị cả , hỏi xem khi nào chị tan làm để về ăn cơm. Vương thái gửi cho chúng một con cừu non nuôi thảo nguyên đại lục, tối nay làm lẩu dê!”
“Rõ!” Gia Tuấn chạy tót đến điện thoại, bấm của chị cả.
Clara chạy bếp giành lấy con d.a.o trong tay Gia Đống: “Để em, hôm nay em bếp, chỉ đạo.”
A Hương và Bảo Thụ chạy giúp rửa rau, Gia Như thì chuẩn sữa và đồ uống. Quán bắt đầu đông khách, Gia Như phục vụ hỏi vọng : “Anh cả, tối nay chuẩn rượu ? Bộ ly mới mua dùng ? Em cũng nếm thử một chút!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/thap-nien-90-huong-giang-than-tham/chuong-946-bua-tiec-tai-quan-de-nho.html.]
Ngay lập tức, trong quán "Dễ Nhớ" đều bận rộn luôn chân luôn tay. Một giọng vang lên cả khi Gia Đống kịp trả lời: “Em uống rượu , nhấp một chút là quậy tưng bừng ai cản nổi!”
“Đại minh tinh tới !” Gia Như mắt sáng rực, đưa đồ uống cho khách chạy chỗ Tôn Tân.
Vị khách nhận đồ uống còn nhanh hơn cả Gia Như, cầm ly sữa lao đến mặt Tôn Tân, mắt lấp lánh: “Tôn Tân! Anh ký tên cho em ?” Cô gái nhỏ kéo tay áo khoác lên, chìa cánh tay xin chữ ký.
Tôn Tân gãi đầu, vẫn còn ngượng ngùng, mỉm ký tên lên tay áo cô gái, còn vẽ thêm một cái mặt theo sự chỉ đạo của Gia Như. Sau khi cô gái mãn nguyện rời , Tôn Tân mới hỏi Gia Đống: “Anh Gia Đống, em thấy Gia Di lên tivi, oai phong thật đấy! Tối nay tiệc ăn mừng ? Em trốn đoàn phim chạy về đây!”
“Chị cả bảo sẽ về! Cả Tổ B cũng tới luôn! Không thiếu một ai!” Gia Tuấn thò đầu từ bếp, tay vẫn cầm một nắm tỏi.
“Hay quá, em sắp đóng máy , tối nay cảnh ở vũ trường nên thể uống với một chút.” Tôn Tân treo áo khoác lên giá, xắn tay áo bếp phụ giúp.
Giữa lúc đang hớn hở chuẩn tiệc thì hai vị khách bước . A Hương đón khách nhận ngay: “Tra !”
Đó là vị tổng biên tập của báo *Nhật Nguyệt*, từng đến đây ăn cùng Thái Lam , và cũng là một đại văn hào lừng danh! Đi cùng ông là chủ biên và phóng viên chủ chốt của tờ báo. Tra gật đầu chào A Hương, quanh quán ăn. Lúc trời mới xế chiều, đến giờ cao điểm nên khách đông lắm. Tra xuống bàn cửa kính nhà bếp, vội gọi món mà chỉ xin hai ly sữa.
Sau đó, ông mới bày tỏ ý định với Dịch Gia Đống: Họ đến vì Dịch Gia Di. Hiện tại ở đồn cảnh sát chắc chắn nhiều phỏng vấn cô, liên hệ qua Khoa Quan hệ Công chúng thường khó, nên Tra quyết định đến thẳng quán "Dễ Nhớ". Ông mời Gia Di thực hiện một bài phỏng vấn chuyên sâu.
“... Tôi xem chương trình tivi. Tôi truyện võ hiệp mấy chục năm, nhưng khi thấy cảnh sát Dịch, thực sự xúc động. Nếu giang hồ thập niên 90 nữ hiệp, thì trong lòng , đó chính là Dịch Gia Di sa triển.” Tra chân thành : “Tôi thực hiện một bài lớn, ảnh màu rực rỡ về vị ‘Dịch nữ hiệp’ .”
Dịch Gia Đống đeo tạp dề, nắm c.h.ặ.t t.a.y đầy xúc động. Anh đến mức đuôi mắt hằn rõ những nếp nhăn, gật đầu lia lịa: “Để gọi điện cho Gia Di ngay, nhưng chắc chờ một chút vì họ tan làm ạ.”
“Không , cứ bận việc , chờ .”
Ánh hoàng hôn ngoài thật rực rỡ, đến mức ngay cả biển cả cũng sánh kịp.
---