“ một kẻ hèn nhát, run rẩy trốn trong góc phòng hôi hám, ngay cả việc làm cũng dám thừa nhận, chẳng kẻ đáng ngũ mã phanh thây, lăng trì nhất chính là loại cặn bã ghê tởm như ngươi ?”
“...” Môi Diêu Thanh Điền khẽ run rẩy. Hắn trừng mắt Dịch Gia Di, đôi tay dần nắm chặt thành nắm đấm. Ánh mắt thậm chí còn sáng hơn cả lúc khi cô, chỉ là giờ phút , bên trong còn là sự sùng kính thưởng thức, mà là phẫn hận và thẹn quá hóa giận.
Gia Di thong dong , ánh mắt như đang thách thức: *Để xem nào, rốt cuộc ngươi là hạng hèn mạt, là một kẻ kiêu hùng.*
Diêu Thanh Điền mấy há miệng, dường như một sự thôi thúc nào đó đang dâng trào, thú nhận tất cả. chỉ vài giây , đột nhiên cúi đầu, chằm chằm nắm đ.ấ.m của chính . Gân xanh thái dương và cằm nổi lên cuồn cuộn, mất một lúc lâu mới dần bình tĩnh .
Khi ngẩng đầu lên, lấy vẻ điềm tĩnh giả tạo.
“Dễ cảnh sát, gì để mà nhận tội chứ?”
“Tôi sẽ ở đây để nhận mấy cái tội danh mơ hồ đó ...”
“Bất kể cô thế nào, vẫn là một giáo viên tôn trọng. Học sinh của tin tưởng , sự giáo d.ụ.c của , chúng sẽ trưởng thành như những cái cây thẳng tắp.”
“Bây giờ hơn 3 giờ chiều , ngay để kịp giờ lên lớp cho học sinh.”
“Hy vọng các cảnh sát làm dạy muộn.”
Hắn Dịch Gia Di, đôi môi mím chặt tạo thành những nếp nhăn hằn sâu. Ánh mắt thẳng, đầy vẻ khiêu khích: *Ta sẽ bước khỏi đây, sẽ tiếp tục thực thi chính nghĩa! Còn các thì bắt ! Những kẻ ác mà các thể chạm tới, – kẻ hành hình mạnh mẽ và tự do hơn các – sẽ các xử lý chúng!*
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/thap-nien-90-huong-giang-than-tham/chuong-921-ke-thu-ac-doi-lot-hien-su.html.]
...
Trong khi Diêu Thanh Điền đang thẩm vấn tại đồn cảnh sát, luật sư Trần Hiểu Mễ nhận điện thoại phản hồi từ thám t.ử tư.
“...Tôi mua nhiều tin tức tuyệt mật từ nội bộ đấy, luật sư Trần, tốn ít tiền ... Cảnh sát dường như thực sự nghi ngờ Diêu Thanh Điền, nhưng vẻ như họ bằng chứng. Nghe mẫu m.á.u gửi xét nghiệm, gần đây dường như vụ án nào khác cần đối chiếu DNA, khả năng là vụ g.i.ế.c liên , thời gian cũng khớp.”
“Vậy nên đoán, lẽ Diêu Thanh Điền hiềm nghi, nhưng nếu đủ bằng chứng, cảnh sát thể cưỡng chế lấy m.á.u của . Hiện tại chắc là đang kẹt ở bước , tiến thoái lưỡng nan .”
“...Diêu Thanh Điền hai học sinh dạy kèm, một bé 9 tuổi và một cô bé 13-14 tuổi...”
Cúp điện thoại, Trần Hiểu Mễ suy nghĩ hồi lâu, đột nhiên đưa quyết định. Cô gội đầu, một bộ quần áo khác, xuất phát đến trường học để đón học sinh nữ của Diêu Thanh Điền – Lý Bảo Vân.
Trần Hiểu Mễ tự xưng là bạn gái của thầy Diêu. Rất nhanh đó, ánh mắt chút hoài nghi của Lý Bảo Vân, cô đưa cô bé một tiệm bánh ngọt vắng vẻ nhưng ngay đối diện trường học.
Trần Hiểu Mễ mời Lý Bảo Vân ăn kem, khéo léo dò hỏi về mối quan hệ giữa cô bé và thầy dạy toán Diêu Thanh Điền. Sau khi lấy lòng tin của Bảo Vân, cô bắt đầu nhờ vả.
Cô và Diêu Thanh Điền vốn quan hệ , cho đến khi cô mang thai, đột nhiên đổi thái độ, chịu trách nhiệm. Hiện tại đứa trẻ chào đời, nhưng vẫn nhất quyết thừa nhận.
Trần Hiểu Mễ ... cô xét nghiệm DNA của đứa trẻ xem khớp với Diêu Thanh Điền . Một khi kết quả, sẽ thể chối cãi nữa. Vì , cô cần Lý Bảo Vân giúp đỡ – bí mật lấy mẫu DNA của " đàn ông tồi tệ" mà để . Có thể là tóc chân tóc, nước bọt, hoặc nhất là máu.
Lý Bảo Vân đang ở lứa tuổi thanh xuân nhiệt huyết, Trần Hiểu Mễ kể lể trong nước mắt, cô bé phẫn nộ đồng cảm. Cô bé tỏ dũng cảm, từ chối đề nghị trả tiền của Trần Hiểu Mễ, trượng nghĩa tuyên bố sẵn sàng giúp đỡ miễn phí!
Sau khi chia tay Trần Hiểu Mễ, cô bé đơn thuần hề nghi ngờ lời của cô, trong lòng chỉ nghĩ: *Chị Trần xinh thế , trúng lão quái vật như thầy Diêu nhỉ?*