Một tuần trôi qua, hai tuần, những bài đưa tin về Dịch Gia Di dần lấn át bởi làn sóng tin tức ngày càng dày đặc về Vương Vĩ Á.
Sáng sớm, Gia Di cầm tờ báo, ở cửa văn phòng Quách Vĩnh Diệu, tựa khung cửa ánh nắng, mỉm báo.
Quách Sir đưa cho nàng một ly , trêu chọc vị Sa triển cùng ông "kề vai chiến đấu" suốt nhiều ngày qua: "Sao thế? Thấy nổi tiếng bằng Vương mà vẫn vui vẻ ?"
"Một câu chuyện chân thực và cảm động đương nhiên sức hút hơn một 'tiên nữ' ảo huyền ." Gia Di ngẩng đầu, đôi mắt sáng lấp lánh. Nàng chỉ là một bình thường nỗ lực làm việc, thể nào cuốn hút bằng một Vương mang màu sắc bi kịch.
Đây là điều Gia Di dự liệu từ . Nếu dư luận nhất quyết vùi dập đàn ông khốn khổ đó, nhất quyết nhấn chìm gã thanh niên đang vùng vẫy trong vũng bùn xuống tận đáy, thì nàng càng thử một phen, đưa lên cao.
Anh vẫn là một nhân vật nhỏ bé, nhưng là một nhân vật nhỏ bé đang nỗ lực bám lấy hy vọng, điều đó mới thực sự lay động lòng . Anh thắp lên lòng trắc ẩn của dân Hong Kong, khơi dậy lòng từ bi của , khiến mỗi xa lạ đều chung một khát vọng: Hãy trả sự trong sạch cho , đừng để đứa trẻ tội nghiệp đó chịu thêm bất kỳ trắc trở nào nữa.
Chưa từng ai như Vương Vĩ Á, thể khiến nhiều trong cùng một thời điểm chung một nguyện vọng thống nhất đến thế. Sự quan tâm của dành cho phận của nữ chính trong phim truyền hình giờ vàng cũng chẳng thấm tháp gì so với sự quan tâm dành cho Vương Vĩ Á.
Hóa , chỉ một chữ "Thật" đủ để tạo nên một câu chuyện .
Toàn bộ dân Hong Kong đều đắm chìm câu chuyện , ngày ngày theo dõi diễn biến, thể dứt .
Sáng ngày phiên tòa mở màn, ngay cả Khoa Quan hệ Công chúng vốn liên quan đến điều tra hình sự cũng xuất quân đến tòa án. Trên bàn làm việc của Quách Sir, tờ báo mới nhất hôm nay dòng tiêu đề lớn và đậm, cực kỳ bắt mắt:
"TRONG NGỌN LỬA BI THẢM, THẮP LÊN MỒI LỬA HY VỌNG!"
...
Tại tòa án, Gia Di thấy gã chủ thương gia bất lương vẫn khăng khăng nhận tội, đám nhân viên phục vụ cho thuê thì tích cực phối hợp với cảnh sát, và gã quản lý – kẻ mơ hồ, mang tâm lý cầu may khi quyết định dây thừng dỏm. Gương mặt mỗi kẻ đều hiện rõ vẻ sợ hãi, sắc mặt xám xịt cho thấy chúng rõ đại thế mất.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/thap-nien-90-huong-giang-than-tham/chuong-788-suc-manh-cua-su-that.html.]
Chứng cứ đầy đủ, nhân chứng nhiều đến mức khiến thời gian xét xử vụ án dài kỷ lục. Phía cáo vốn định dùng dư luận cũng còn cơ hội chiến thắng. Ban bồi thẩm khi xem quá nhiều bài báo với các góc khác quyết định gạt bỏ ảnh hưởng bên ngoài, chỉ tập trung các chứng cứ và lời khai hợp pháp trong quá trình xét xử để đưa phán quyết lý tính thuần túy.
Trong phiên tòa, Vương Vĩ Á chiếc ghế nhỏ, co ro đầy vẻ khép nép. Mái tóc ngắn xoăn tự nhiên của cắt tỉa gọn gàng. Thừa hưởng nét tuấn tú từ cả cha lẫn , sự giày vò của nỗi đau và lo âu, càng hiện vẻ đáng thương khiến xót xa.
Khi tiếng búa công lý vang lên, cáo – gã thương gia bất lương – bại trận, cả khán phòng vang lên một tràng xôn xao đồng thanh. Chính nghĩa cuối cùng chiến thắng tà ác.
Nhiếp Uy Ngôn, chủ bút tờ Thanh Cam Nhật Báo, vẫn yên tại chỗ trong khi xung quanh đang ồn ào dậy và cảnh vệ ngăn . Anh đang vùi đầu ghi chép sổ tay:
"Vụ kiện dường như tập hợp sức mạnh của bộ dân Hong Kong. Những tình cảm chính nghĩa, bụng và trắc ẩn hội tụ thành một làn sóng lớn, đ.á.n.h tan tác quân đoàn của kẻ ác. Tại thời khắc búa tòa gõ xuống, suy ngẫm về sức mạnh của dư luận. Là một cầm bút khả năng thao túng dư luận, cảm nhận trách nhiệm và áp lực nặng nề hơn bao giờ hết. Điều cũng cảnh tỉnh mỗi và , cẩn trọng với những câu chữ thao túng lòng , giữ sự độc lập và tỉnh táo tuyệt đối trong phán đoán. Hãy trở thành ngọn gió đông thổi căng cánh buồm, chứ đừng là lưỡi d.a.o đ.â.m thủng nó. Chiến thắng của cuộc chiến dư luận là chiến thắng của chính nghĩa, là sự bảo vệ của dư luận mạnh mẽ dành cho kẻ yếu thế, là chiến thắng của chân lý và sự thật cám dỗ của tiền bạc..."
Khi ghi chép xong những dòng cảm hứng và ngẩng bút lên, cảm nhận ngang qua, mang theo một làn gió mát lành. Mùi hương thanh khiết đó cùng dáng năng động lướt qua khóe mắt dường như quen thuộc. Anh đầu và thấy cô nữ cảnh sát đang vui vẻ với các đồng nghiệp thăm viên, rạng rỡ như một đóa hoa.
Hóa là cô . Trong buổi phỏng vấn, ngửi thấy mùi hương đó – thanh khiết, mang một năng lượng tinh thần nào đó khiến những xung quanh cảm thấy nhẹ nhàng, vui vẻ, như thể cũng tiếp thêm sức sống dồi dào.
Đó là Sa triển Dịch Gia Di.
Anh vô thức đưa máy ảnh treo n.g.ự.c lên, chụp bóng lưng của nàng. Nữ cảnh sát bước đón ánh mặt trời, lưng về phía . Quanh nàng như khảm một lớp hào quang vàng kim, phác họa nên đường nét cơ thể thanh mảnh nhưng đầy sức mạnh.
"Đẹp thật." Hạ máy ảnh xuống, khẽ lẩm bẩm. Chỉ cần nàng, dường như cảm nhận ánh nắng rực rỡ bên ngoài và làn gió biển mát rượi.
...
Giữa vòng vây của các phóng viên, Vương Vĩ Á rửa sạch nỗi oan khuất, tận mắt chứng kiến kẻ thương gia bất lương hại c.h.ế.t con đền tội. Bước ngoài ánh nắng, như cứu rỗi.
Tự do. Anh tìm tự do.