Hẹn gặp Phương Trấn Nhạc và Dịch Gia Di ở gara, Vương Kiệt Vượng giao phó xong việc, lúc rẽ cầu thang thì trùng hợp gặp Tiền Bồi Nhưỡng của Khoa Pháp chứng.
“Anh mang theo cái hộp bách bảo chứa đầy dụng cụ ?” Vương Kiệt Vượng chú ý tới Tiền Bồi Nhưỡng chỉ xách theo một cái túi nhỏ.
“Không chỉ cùng hai cảnh sát Tây Cửu Long làm chút tái hiện hiện trường phạm tội, mô tả dấu vết thôi ? Lại khám nghiệm.” Tiền Bồi Nhưỡng cho là đúng.
Vương Kiệt Vượng tỏ ý kiến, theo Tiền Bồi Nhưỡng xuống mười mấy bậc thang, bỗng nhiên chậm bước chân, nhắc nhở:
“Tiền Sir, vẫn nên mang theo hộp bách bảo , ngộ nhỡ dùng đến, đỡ về về lấy, dù cũng nặng.”
“?” Tiền Bồi Nhưỡng đầu, nghi hoặc nhướng mày.
“Dịch Sa triển vẫn là lợi hại, thấy chuyên gia tâm lý tội phạm vẫn luôn tôn trọng cô . Bác sĩ pháp y và xét nghiệm sư cao cấp của Tổ trọng án Tây Cửu Long đều khách khí với cô . Nghe Đại Quang Minh Ca của Tây Cửu Long phàm là xuất hiện cùng Dịch Gia Di ở hiện trường, bất luận tình huống nào cũng đều sẽ mang theo hộp bách bảo. Hình như cô nhạy bén với nhiều thứ, sẽ góc và ý tưởng giống thường, tà môn.” Vương Kiệt Vượng hảo tâm nhắc nhở. Là chủ quản ban cố vấn vụ án , mức độ để tâm của ông đương nhiên cũng kém Dịch Gia Di.
“......” Tiền Bồi Nhưỡng do dự một chút, chút xác định : “Cô lợi hại là sai, lời khen từ miệng bình thường, các đều là thám t.ử Trọng án mà. là xét nghiệm sư, chức nghiệp bất đồng, chuyên môn bất đồng. Chuyên môn của cô tổng thể vượt giới chứ? Tất cả hiện trường đều chỉ khám nghiệm một , còn mang theo trang khám nghiệm nữa ?”
Cho dù các Tổ trọng án phá án sốt ruột, cũng thể hành hạ xét nghiệm sư đến c.h.ế.t chứ:
“Cho dù thám t.ử một góc độ mà Khoa Pháp chứng , chúng chạy hiện trường cũng chạy hai chuyến , cô còn thể phát hiện cái gì a? Tôi thật sự là nghĩ .”
Lúc hai đến cửa sở cảnh sát, trùng hợp Phương Trấn Nhạc lái xe chở Dịch Gia Di dừng ngay cửa.
Tiền Bồi Nhưỡng đối diện với Dịch Gia Di qua cửa kính xe, liền bản năng mím môi, rụt rè .
Gia Di nhiệt tình, từ xe nhảy xuống, chủ động duỗi tay bắt tay Tiền Bồi Nhưỡng, vô cùng thành khẩn :
“Tiền Sir, đơn xét nghiệm và báo cáo trình đều qua, vô cùng tường tận, góc độ sắc bén, phân tích đúng chỗ. Lần vất vả cho bồi chúng một chuyến.”
Tay của Tiền Bồi Nhưỡng Gia Di nắm lắc lắc, chỉ cảm thấy nụ của đối phương thiết, bàn tay ấm áp hữu lực.
Sau khi Gia Di thu tay về, thế nhưng bởi vì những lời đ.á.n.h giá khách khí về cô lúc nãy mà cảm thấy hổ.
Gom ngũ quan, nỗ lực làm cho nụ của thiết hơn, tự nhiên hơn một chút, mới thấp giọng :
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/thap-nien-90-huong-giang-than-tham/chuong-729-hop-bach-bao-cua-tien-sir.html.]
“Nên làm mà, cái ...”
Hắn đầu Vương Kiệt Vượng, mím môi, vẫn là :
“Tôi quên mang va-li, chờ 2 phút.”
Dứt lời, Tiền Bồi Nhưỡng xoay chạy về văn phòng, chỉ xách theo hộp bách bảo pháp chứng của mà còn mang theo cả một trợ thủ.
Vương Kiệt Vượng dừng xe mặt Tiền Bồi Nhưỡng, hất đầu, ý bảo bọn họ lên xe.
Vì thế, một đám mênh m.ô.n.g cuồn cuộn xuất phát, thẳng tiến hiện trường phạm tội.
Cả nhóm ghé ăn một bữa cơm đơn giản ở đối diện sở cảnh sát mới lên đường.
Cửa sổ xe mở , gió buổi trưa ấm áp thổi trong xe, đ.á.n.h một vòng vút ngoài, để những cánh hoa rơi đầu gối Gia Di.
Sống ở khu vực náo nhiệt hai bên bờ cảng Victoria, dễ quên rằng Hương Giang vốn dĩ cũng là một thành phố cảng biển với phong cảnh thiên nhiên vô hạn .
Đi là dòng xe cộ, là những tòa cao ốc chọc trời che khuất ánh mặt trời, với kề vai sát cánh, hít thở khói xe, khó tránh khỏi quên mất rằng chiếm diện tích lớn nhất bán đảo Hương Giang kỳ thật là núi, là cây, là ngoại ô.
Tổng bộ cảnh sát khu vực Tân Giới Bắc ở Đại Bộ. Từ sở cảnh sát đến Thượng Thủy nơi xảy Vụ án 1, xuyên qua công viên ngoại ô Bát Tiên Lĩnh và công viên ngoại ô Lâm Thôn, Bắc tiến xuyên qua Phấn Lĩnh mới đến Tiếp Thủy.
Dọc đường dân cư vô cùng thưa thớt, những thôn xóm nhỏ trông vẻ cũ nát, còn phần nhiều là màu xanh quy hoạch.
Chỉ con đường , bạn mới mùa xuân sớm rực rỡ nở rộ bên cạnh từ lâu. Ngửi mùi đất và cỏ cây, bạn mới phát hiện đầu hạ đến, nóng ngóc đầu trở , đến mùa thể mặc những chiếc váy nhẹ nhàng như đóa hoa, đạp thanh ngắm biển.
Nằm bên cửa sổ chiếc xe Jeep lớn của Nhạc Ca, tầm cao hơn giúp cô thể thấy phong cảnh xa hơn. Trong trạng thái công tác áp lực lớn nhất, thể và cảm xúc tự chủ thả lỏng, màu xanh hoang dã chữa lành.
Người ở Đại Bộ, tuy rằng thể đạp xe du ngoạn công viên ven biển, cũng ghế phụ của Nhạc Ca, đón gió biển thổi tới.
Khi từ màu xanh lục trở với màu sắc của đô thị, Gia Di nghĩ, sức lực xem t.h.i t.h.ể . Nếu hiện tại về sở cảnh sát Tân Giới Bắc, thể đem mấy chục đoạn ký ức tâm lưu lặp xem thêm ba bốn nữa...
Mang theo nguồn năng lượng mới trở trong cơ thể, Gia Di bước hiện trường phạm tội.