Chẳng lẽ là một đĩa đồ ăn?
Tầm mắt như đèn truy quang, thắp sáng chiếc khay vàng, cho đến khi...
Nó cuối cùng dừng một phụ nữ dáng cao gầy, lưng thẳng vai thon, nụ tươi tắn.
Dịch Gia Di đang trao đổi với đầu bếp chiên bò bít tết tại chỗ về bí quyết chiên thịt, trong miệng tuôn hàng loạt từ ngữ chuyên môn như 'thịt bò nghỉ', 'phản ứng Maillard', 'cắt dày', 'myoglobin' như cần tiền, đến mức đầu bếp như gặp tri kỷ.
Bỗng nhiên nhân viên phục vụ cắt ngang, cả Gia Di và đầu bếp đều chút vui, đầu động tác nhất trí dùng ánh mắt tán đồng trừng nhân viên phục vụ.
Cắt ngang khác khi đang bàn luận say sưa về chuyện ăn uống là bất lịch sự đó nha.
"..." Nhân viên phục vụ vốn dĩ đang như minh tinh xuyên qua đám , tầm mắt đến tặng quà cho Dịch Sa triển, đang cảm thấy thỏa thuê đắc ý, vạn ngờ tới sẽ trừng. Trong lòng căng thẳng, vẻ đắc ý lúc nãy tan biến sạch, giây lát trở nên chột , vai lưng đều rụt , dám úp mở nữa, vội xốc tấm vải đỏ lên, ngoan ngoãn :
"Chào buổi tối, chuỗi vòng cổ ngọc trai Chân Ái đấu giá cuối cùng lúc nãy, mua giấu mặt tặng nó cho Dịch Sa triển, mời cô kiểm nhận."
"Á!"
"Oa ~"
"Dễ thương quá ~"
"Ghen tị ghê..."
Bốn phía lập tức vang lên tiếng hô nhỏ và tiếng thì thầm, thậm chí ngửi thấy mùi lãng mạn, bắt đầu ồn ào:
"Đeo nó lên, đeo nó lên ~"
Lâm Lệ Uyển Dịch Gia Di đang ở trung tâm tiêu điểm của đám đông, như suy tư điều gì.
Cảm xúc nôn nóng ban đầu dần dần bình lặng, bàn tay đang nắm chặt ly rượu dậy đặt lên bàn cũng tự nhiên buông thõng bên .
Nhân viên phục vụ đối diện với Gia Di, nỗ lực tìm dũng khí, lớn tiếng thuật lời giám đốc dạy :
"Châu báu nhất, tặng cho Dịch cảnh sát vất vả một năm vì bảo vệ dân."
Một nam diễn viên khác bên cạnh Lâm Lệ Uyển nhịn cảm thán, phát lời thì thầm kính nể ngưỡng mộ.
Quay đầu đối diện với nam diễn viên, Lâm Lệ Uyển bỗng nhiên . Những lời bên cạnh thường như 'học tập dáng vẻ khác xã giao', 'tích lũy nhân mạch làm quan hệ nhân tế', 'năng lấy lòng các đại lão phú hào' cô đẩy khỏi não bộ.
Tại giờ khắc cô nhớ , cũng là thương nhân, càng là hoa khôi giao tế.
Cô là một diễn viên, chuyện bằng kỹ thuật diễn, thể giao thiện với khác, năng lực xã giao thì gì đáng trách, nhưng nếu thể làm bước , liền nên vì thế mà cảm thấy lo âu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/thap-nien-90-huong-giang-than-tham/chuong-701-man-kich-cua-khoa-quan-he-cong-chung.html.]
Làm những việc làm sẽ khiến bản xa rời chính , hãy thản nhiên nỗ lực vì những việc thể làm . Không thể xã giao tuyệt đối thể lay chuyển căn bản 'sự nghiệp diễn viên' của .
Tâm tình bỗng chốc trở nên tươi sáng, nếp nhăn tự tin và nôn nóng mặt Lâm Lệ Uyển đều biến mất, khí chất cả đều trở nên ung dung tiêu sái.
Nam diễn viên cùng bàn đối diện với cô ngẩn , nụ của Lâm Lệ Uyển cảm nhiễm. Bỗng nhiên cảm thấy, cái nhíu mày nụ của cô, chính là phù hợp với hình tượng nữ chính trong kịch bản phim mới nhận gần đây...
...
Gia Di cũng vô hình trung ảnh hưởng đến khác, giờ phút còn đang ở khu vực trung tâm sự kiện, tiếng ồn ào, cô , ngược nhíu mày, lộ biểu cảm cảnh giác sắc bén.
Vô sự hiến ân cần, giấu mặt cô quen, món quà mấy triệu bạc, cô cũng dám tùy tiện nhận.
Vội lắc đầu : "Ngại quá, vô công bất thụ lộc, mời đem nó trả cho mua giấu mặt ."
Nhân viên phục vụ nữa sửng sốt. Hắn tưởng tượng là Dịch Sa triển sẽ cao hứng phấn chấn nhận lấy lễ vật, đó nửa ngượng ngùng nửa khoe khoang triển lãm vòng cổ mặt , đeo nó lên.
Phương pháp ứng đối với phản ứng của Dịch Sa triển... chuẩn a.
Trường hợp nhất thời căng thẳng. Quách Vĩnh Diệu đang cách đó vài bước social với lãnh đạo đài truyền hình TVB chằm chằm Gia Di một lúc, bỗng nhiên hiểu Dịch Sa triển đang đùa.
Cứ thế thì tình huống sẽ khó xử, vội sải bước về phía Gia Di, khi đối phương sang, :
"Nhận lấy , Gia Di."
Gia Di chớp chớp mắt, khi Quách Sir tới, thấp giọng hỏi: "Là tiết mục Khoa Quan hệ Công chúng chuẩn ?"
Tất cả đều là màn kịch?
"..." Quách Vĩnh Diệu mím môi, ánh mắt bỗng nhiên chuyển hướng, về phía Phương Trấn Nhạc đang đối thoại với một vị trưởng bối phú hào cách đó vài bước.
Hai bốn mắt , Quách Vĩnh Diệu chép miệng một cái.
Gia Di nhanh chóng theo tầm mắt Quách Sir quét tới, cũng thấy Phương Trấn Nhạc đang Quách Sir.
Cô rũ mắt thu tầm mắt, trong vài giây vô ý niệm chuyển qua.
" , cảnh sát chúng vì tạo hình tượng mà, sắp xếp quy trình như ." Quách Sir vội dùng âm lượng chỉ hai nhỏ giọng , "Sorry nha, lúc quên với cô."
"Thì là thế." Gia Di gật gật đầu, rốt cuộc mím môi .
Quách Sir cũng theo.
Gia Di đầu, gật đầu với nhân viên phục vụ, lời cảm ơn đó nhận lấy vòng cổ, từ chối đề nghị giúp đeo lên của bên cạnh. Cô tự cầm lấy nút thắt vòng cổ, ngón tay linh hoạt cài , cũng chỉnh vòng cổ ngay ngắn, ngay đó ngẩng cằm, hướng về phía ống kính của giới truyền thông đến tham gia yến hội, mặc cho họ chụp ảnh.