" mà chị Mười Một hà tất cứ đặc huấn làm gì, ba tháng trời đấy, khổ c.h.ế.t. Ở trong tổ chúng , còn thể để cô thương ?" Tam Phúc xoa xoa bả vai, nhớ cô đồng nghiệp.
Phương Trấn Nhạc ở cửa, lải nhải, vươn vai, đến bên bàn công cộng, gạt nhẹ những bông hoa héo rũ, nhón lấy một ly cà phê nguội ngắt, trầm mặc một lát mới mở miệng:
"Có lẽ... là cô bảo vệ các hơn, để bất luận kẻ nào thương, để bất luận kẻ nào tụt phía nữa."
"..." Tam Phúc thẳng dậy, đối diện với ánh mắt của Phương Trấn Nhạc.
"..." Cửu thúc cũng về phía Nhạc ca, chú ý tới việc dùng từ "nữa", nghĩa là đây từng thương và rời đội...
Gary và Lưu Gia Minh , bỗng nhiên đồng loạt về phía Lương Thư Nhạc —— A Nhạc đang ở bàn làm việc, vốn dĩ chính là từng " thương" và tụt phía đó.
Mọi bỗng nhiên đều trầm mặc.
Vài phút , Tam Phúc đ.ấ.m mạnh một cú xuống bàn, dậy : "Tôi luyện b.ắ.n s.ú.n.g một tiếng đây."
"Tôi cũng !" Gary và Lưu Gia Minh cũng nhảy dựng lên theo.
"Em cũng..." Lương Thư Nhạc cũng dậy, thấy ba sấm rền gió cuốn lao khỏi văn phòng, vội ném đồ đạc xuống, chạy theo bọn họ.
Cửu thúc lên, báo cáo tổng kết Lương Thư Nhạc đang dở, tới, cầm lấy bút của , giúp tiếp.
Phương Trấn Nhạc Cửu thúc , đầu ngoài cửa sổ, nơi cây cổ thụ nghiêng nghiêng cổng sở cảnh sát.
Tết nhất qua, ý xuân liền tới.
Không chỉ cây già dáng vẻ mới, trong gió cũng mang theo mùi vị mới, ngay cả nhiệt độ cơ thể cũng đang tăng lên.
Dù đêm qua trong gió lạnh, vẫn hừng hực tỏa nhiệt, thở khói trắng, hỏa khí vượng như đầu máy nước đang chạy.
Cảm nhận lòng bàn tay ẩm ướt và lồng n.g.ự.c nóng rực...
Phảng phất như mùa xuân đang thức tỉnh trong cơ thể.
...
Trại huấn luyện, Gia Di đang tập bật cóc.
Mồ hôi nhễ nhại, tóc mái bết bát dính chặt trán, quần áo ướt sũng.
Trong tình huống , cô thế mà còn hắt xì liền 3 cái.
Sư đang bật cóc bên cạnh đầu , khi thành một cú nhảy, thở hổn hển : "Có nhớ chị đấy."
Gia Di yếu ớt, cũng thở đáp: "Thế ..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/thap-nien-90-huong-giang-than-tham/chuong-694-loi-trieu-tap-cua-chuyen-gia.html.]
...
Khi còn 8 ngày nữa là kết thúc kỳ huấn luyện 3 tháng của Gia Di, Quách Sir của Khoa Quan hệ Công chúng bỗng nhiên tìm đến Phương Trấn Nhạc, hỏi ngày Gia Di kết thúc huấn luyện, dường như việc cần cô tham gia.
Khi còn 3 ngày nữa là kết thúc kỳ huấn luyện, nạn nhân mới nhất của vụ án diệt môn Tân Giới Bắc xuất hiện tại khu nhà lầu cũ ở Cửu Long.
Cảnh tư Hoàng của Trọng Án Tổ Tây Cửu Long triệu tập cùng chuyên gia tâm lý tội phạm Tannen và mấy Đốc tra của các tổ trọng án, cùng đến văn phòng Trọng Án Tổ Tân Giới Bắc họp lớn.
Hội nghị tiến giai đoạn gay cấn, Phó Cảnh sát trưởng Hồng Kông đề nghị thành lập tổ chuyên án đặc biệt, bàn về vấn đề lựa chọn thành viên.
Khi đề xuất đội ngũ cố vấn, Phó Cảnh sát trưởng điểm danh chuyên gia tâm lý tội phạm Tannen.
Trước đây, những vụ án tương tự trong và ngoài nước, nhiều đều trở thành án treo. Đại lục nhiều, Hồng Kông nhiều, nước ngoài cũng ít.
Thời đại camera phổ biến, kho dữ liệu DNA xây dựng, kho vân tay vẫn đủ thông minh. Muốn tóm một kẻ lạ mặt ẩn trong bóng tối tùy cơ gây án, Phó Cảnh sát trưởng hy vọng những nhân viên chuyên gia nắm giữ kỹ thuật mới như Tannen thể mang cho ông một kỳ tích.
Tannen tỏ vẻ sẵn lòng gia nhập tổ chuyên án diệt môn, hy vọng thể trợ giúp cho đội ngũ.
Ngay khi Phó Cảnh sát trưởng chuẩn tiếp tục tuyển , Tannen bất ngờ lên tiếng nữa:
"Thưa sếp, đề cử thêm một chuyên gia về phương diện , mời cô cũng gia nhập tổ chuyên án của chúng ."
"Có là chuyên gia còn đủ ?" Phó Cảnh sát trưởng nhướng mày.
"Cô tuy lý lịch du học chuyên ngành , nhưng cách giải thích cực kỳ độc đáo đối với tâm lý học tội phạm bản địa Hồng Kông. Thời gian qua gần như sống ở nhà tù Xích Trụ để tìm hiểu hung phạm bản địa, cũng là nhờ sự gợi ý của cô . Nói chừng đoàn cố vấn cần cô hơn là cần ." Tannen vô cùng trịnh trọng.
"Bộ phận nào?"
"Tổ Trọng án Tây Cửu Long, Trung sĩ Dịch Gia Di của Tổ B." Tannen gằn từng chữ.
"Tôi cũng đề nghị." Phương Trấn Nhạc ngẩng đầu, gật đầu bỏ phiếu tán thành.
"Tôi cũng cho là như , thưa sếp." Cảnh tư Hoàng cũng gật đầu khi Phó Cảnh sát trưởng sang.
...
Ngày hôm nay, trong bài đặc huấn "Parkour vượt chướng ngại vật kết hợp b.ắ.n s.ú.n.g di động", Gia Di mồ hôi tuôn như mưa, hắt xì càng dữ dội hơn.
Sư cùng cô chạy điên cuồng nhảy nhót đều sắp tắt thở, vẫn cố thở hổn hển mà lải nhải: "Có ... nhớ chị......"
Gia Di đầu trừng sư một cái, nhăn mặt: "Hắt xì!"
Gia Di rời khỏi trại huấn luyện đúng ngày Tổ B phá xong vụ án mới, sắp xếp xong hồ sơ, ngày thanh nhàn hiếm hoi.
Lưu Gia Minh hỏi Nhạc ca xem sắp xếp thế nào, Nhạc ca sẽ qua bên làm việc, tiện thể đón Gia Di về, đó nếu rảnh thì cùng ăn cơm ở quán Dễ Nhớ.
Gia Minh xong, lập tức bày tỏ cùng. Đến lúc đó Gia Di từ trại huấn luyện , ào một đám đón cô, thế thì oai phong mấy. Các em nhất định giúp cô nở mày nở mặt mới .