Thập niên 90: Hương Giang thần thám - Chương 670

Cập nhật lúc: 2026-02-21 07:11:47
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Bên ngoài tiệm vàng vọng tới tiếng hét của một phụ nữ: “A Lễ ——”

Lúc Dịch Gia Di lao tới cửa tiệm vàng, nấp bức tường cạnh cửa, cô nhoài quan sát tình hình bên trong, giơ s.ú.n.g lên, chút do dự nhắm vai Tiền Quý Bang, ngón tay khẽ động, chuẩn bóp cò ——

viên cảnh sát quân phục A Lễ nghiêng qua, tầm mắt Gia Di lập tức che khuất, cô hoảng hốt lệch họng súng, buông ngón tay khỏi cò súng.

Chính trong khoảnh khắc đó, tầm của cô chợt đổi.

Tiền Quý Bang đ.á.n.h bay s.ú.n.g của A Lễ, thu nắm đ.ấ.m định túm lấy cổ áo .

Bên , Từ Thiếu Uy xổm lao từ quầy. Anh nhận ý đồ của Tiền Quý Bang, ý định nổ s.ú.n.g chợt lóe lên, nhưng nhận s.ú.n.g của Tiền Quý Bang đang chĩa viên cảnh sát quân phục, nếu b.ắ.n Tiền Quý Bang, khoảnh khắc hấp hối chắc chắn sẽ bóp cò, đến lúc đó e rằng A Lễ cũng khó sống.

Tiếp đó, ánh mắt lướt qua A Lễ, thấy Dịch Gia Di đang chặn ở ngoài cửa.

Ánh mắt lóe lên, chỉ trong một thoáng suy nghĩ, khóe môi đột nhiên nhếch lên.

Ngay đó, đột nhiên hét lớn một tiếng để thu hút sự chú ý của Tiền Quý Bang, và khi Tiền Quý Bang nhanh chóng , lao thẳng tới.

“A!” Đồng t.ử Gia Di co rút dữ dội, nỗi kinh hoàng bùng nổ trong khoảnh khắc, cô mở miệng hét lên, nhưng tiếng hét hai tiếng s.ú.n.g vang lên át .

thấy tấm lưng của Từ Thiếu Uy, đang lao ôm lấy tên hung đồ, giật nảy lên hai . Nước mắt tuôn trào, nhưng cô đợi cho tầm nhòe , liền lao từ trống mà viên cảnh sát A Lễ , ngay khoảnh khắc còn vững, cô bóp cò nhắm đầu Tiền Quý Bang ——

Đoàng!

Cùng lúc tiếng s.ú.n.g vang lên, Gia Di kịp để ý đến lực giật của súng, tay cầm chắc khẩu s.ú.n.g b.ắ.n thêm một phát nữa, trúng bắp tay của Tiền Quý Bang lộ khi Từ Thiếu Uy trượt xuống.

Sau tiếng súng, cánh tay của Tiền Quý Bang co giật, ngay đó khẩu s.ú.n.g trong tay rơi xuống đất kêu lách cách.

Gia Di tiến lên một bước đá khẩu s.ú.n.g xa, nhanh chóng cất s.ú.n.g của bao, ngẩng đầu hét lớn với các cô nhân viên quầy: “Gọi xe cứu thương! Báo cảnh sát!”

Ngay đó với phía : “Cầm s.ú.n.g giữ chặt cửa.”

Viên cảnh sát quân phục A Lễ lập tức hiểu Dịch Gia Di sợ tên hung đồ đồng bọn, một bên lớn tiếng đáp ‘Yes, madam.’ một bên run rẩy nhanh chóng nhặt s.ú.n.g của , giơ s.ú.n.g lên trời, canh giữ ở cửa.

Nước mắt nhòe đôi mắt Gia Di, cô vội dùng tay áo lau nước mắt, cô bình tĩnh, nhưng chút thể tự chủ.

Đến lúc cô mới phát hiện, chính cũng đang run rẩy.

Tiền Quý Bang còn động tĩnh, nhưng Từ Thiếu Uy vẫn đang ho.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/thap-nien-90-huong-giang-than-tham/chuong-670.html.]

Cô run rẩy đỡ lấy cánh tay , từ từ dìu dựa tường.

Nhìn thấy khuôn mặt của Từ Thiếu Uy, cô càng thể tự chủ, khoảnh khắc cô như mất quyền kiểm soát cơ thể. Cả run lên vì lạnh, cô c.ắ.n chặt răng, cố gắng chống cơn ù tai, hoảng hốt, và sự run rẩy của , một tay đè lên n.g.ự.c , tay chặn động mạch phía .

Ngẩng đầu đối diện với đôi mắt dần mất tiêu cự của Từ Thiếu Uy, cô điều gì đó, nhưng phát hiện đầu lưỡi cứng đờ, tê dại, thể thành lời.

Những cảnh phim mà nhân vật đối mặt với hại sắp c.h.ế.t vẫn thể lý trí sắp xếp thứ hóa đều là lừa , trong tình huống cực đoan, thể giữ tỉnh táo khó.

Bỗng nhiên một bàn tay đặt lên tay cô đang chặn n.g.ự.c Từ Thiếu Uy, giúp cô cầm máu, bàn tay đó dính đầy máu, lạnh ngắt, là tay của Từ Thiếu Uy.

Cô ngẩng đầu, đối diện với đôi mắt đang cố gắng mở to của .

Môi cô run lên, đầu lưỡi cuối cùng cũng cử động : “Anh đừng c.h.ế.t!”

Anh còn chuyện rõ với , thể c.h.ế.t !

Môi Từ Thiếu Uy giật giật, dường như , nhưng cuối cùng thể nổi.

Ánh mắt hướng cửa, thấy viên cảnh sát quân phục A Lễ đang ở đó, hề thương, thì thầm: “Tôi cứu một cảnh sát…”

“…” Gia Di c.ắ.n chặt răng, chỉ như mới sụp đổ, mới thể nén nước mắt, mới thể vững, vững vàng chặn lấy vết thương của .

“Lúc mới làm cảnh sát… giúp nhiều … Người khác thấy đứa trẻ rơi xuống biển dám động, chỉ , dũng cảm, ‘phốc’ một tiếng nhảy xuống… Nhận nhiều cờ thưởng của dân… Lúc học trường cảnh sát, giải Còi Bạc… Làm cảnh sát cũng oai… …”

Từ Thiếu Uy bỗng nhiên cũng đỏ hoe vành mắt, cảm xúc dâng trào, n.g.ự.c rung lên, nhịn mà ho.

Ho là máu, càng thể .

“Tôi , đừng nữa, xe cứu thương sắp đến .” Gia Di tha thiết , cầu xin lời, cầu xin đừng cử động.

Từ Thiếu Uy lắc đầu, thấy đang chạy về phía từ xa ngoài cửa, bỗng nhiên nắm chặt cổ tay Gia Di, dường như vô cùng sợ hãi:

“Nếu Gia Minh bọn họ … Nếu bọn họ…”

Phía Gia Di bỗng nhiên truyền đến tiếng bước chân hỗn loạn, đầu liền thấy Phương Trấn Nhạc dẫn đội xông .

Mọi thấy bộ dạng của Từ Thiếu Uy, sắc mặt đều tái trong nháy mắt.

“Nhường đường, xe cứu thương đến .” Phương Trấn Nhạc đầu đẩy Lưu Gia Minh và mấy đang định nhào tới , cũng kéo Gia Di đang xổm bên cạnh Từ Thiếu Uy dậy.

Y tá lập tức thế, dùng thủ pháp chuyên nghiệp hơn giúp Từ Thiếu Uy cầm máu, các bác sĩ cấp cứu vững vàng đỡ Từ Thiếu Uy lên cáng, với sự giúp đỡ của mấy cảnh sát, khiêng Từ Thiếu Uy xe cứu thương.

Loading...