Ngay đó đợi bà Lý giới thiệu, cô bé kéo ghế giữa Gia Di và Từ Thiếu Uy, Từ Thiếu Uy, một cái, dừng ánh mắt mặt Gia Di, vui vẻ :
“Trung sĩ Dịch, em thấy chị báo lắm, báo chí chụp chị quá, ở ngoài chị hơn nhiều.”
“Cảm ơn em.” Gia Di nếm một miếng kem, tủm tỉm cô bé.
“Thật đó, nào xem báo em cũng với mommy là lớn lên em cũng làm cảnh sát, mommy cho, làm cảnh sát nguy hiểm lắm. Lại ai cũng xui xẻo như daddy, gặp hung thủ đáng sợ .” Cô bé cũng tự lấy một que kem, xé lớp giấy gói bên ngoài, vui vẻ ăn.
Từ Thiếu Uy cảm nhận khi cô bé chuyện, Dịch Gia Di đưa mắt sang, liền dời tầm mắt, cúi đầu, tránh né ánh của cô.
“Nó tên Lý Ngọc Hà, lúc nào cũng ồn ào, hai vị cảnh sát đừng trách nhé.” Bà Lý đối diện, miệng tuy nhưng ánh mắt tràn đầy tình yêu thương dành cho con gái.
“Cứ gọi em là A Hà là , bạn học còn gọi em là Đại Hà nữa đó, vì giọng em to mà.” Lý Ngọc Hà ngây ngô xong, thấy Từ Thiếu Uy ăn kem, liền chống tay lên bàn nghiêng đầu : “Anh cảnh sát, ăn ? Ngon lắm đó, gần nhà em chỉ tiệm làm kem que ngon nhất thôi, em chạy mua đó, nếm thử .”
Món cô bé ăn đều đợi đến ngày lễ, hoặc là thi điểm cao, khen thưởng gì đó, mommy mới mua cho, đồ ngon như , nhất định chia sẻ.
“…” Từ Thiếu Uy ngẩng đầu, khó khăn nở một nụ với cô bé.
Cô bé buông tha, vẫn sức gật đầu với , hết lời mời mọc. Từ Thiếu Uy đành buổi sáng ăn nhiều quá, bây giờ thật sự ăn nổi nữa.
Lý Ngọc Hà lúc mới tỏ vẻ tiếc nuối cho mà thở dài.
“Lúc daddy mới mất, mỗi năm Tết, bạn của daddy cũng thường đến, nhưng thì thường đến nữa.” Lý Ngọc Hà tính tình hướng ngoại, nhiều, cô bé phòng, liền như mang theo cả làn gió xuân và mưa móc, náo nhiệt và tràn đầy sức sống, “ đội cảnh sát mỗi năm đều tới, mang gạo, hạt dẻ, nhiều đồ ăn ngon, đồ dùng . Chúng em thể tiết kiệm nhiều tiền, còn ăn ngon nữa.”
“Công việc học tập đều thuận lợi chứ? Có gặp phiền phức gì ?” Gia Di hỏi theo lệ.
Lý Ngọc Hà hì hì, “Hai chị đến thăm chúng em, cũng thấy ngượng ngùng lắm ? Mấy năm mấy cảnh sát đến cũng ngại lắm, gì thì hỏi chúng em sống thế nào, ha ha.”
“A Hà!” Bà Lý lập tức nghiêm giọng ngăn con gái .
Lý Ngọc Hà ngượng ngùng , : “Chúng em đều cả, bây giờ nghỉ, em cũng thể làm thêm kiếm tiền, đợi sang năm em đại học, còn thể làm bán thời gian, kiếm nhiều hơn. Không khó khăn gì, cũng phiền phức gì ạ.”
Bốn trò chuyện một lúc, thực phần lớn thời gian đều là Lý Ngọc Hà , từ chuyện vui ở trường, đến những chuyện may mắn gặp cùng mommy, tóm là chuyện gì vui thì chuyện đó, khí vui vẻ .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/thap-nien-90-huong-giang-than-tham/chuong-661.html.]
Sau khi Gia Di và Từ Thiếu Uy cáo từ, bà Lý tiễn đến đầu cầu thang, Lý Ngọc Hà còn xỏ giày , lóc cóc theo bên cạnh họ, tiễn mãi đến khi họ lên xe rời .
Trong xe, qua kính chiếu hậu, vẫn thấy Lý Ngọc Hà yên tại chỗ, thỉnh thoảng vẫy tay với họ, nụ rạng rỡ như nắng mai, dáng uyển chuyển nhẹ nhàng, phảng phất như từ ngữ đều thể dùng cho cô bé.
Một đứa trẻ cha, qua tuổi thiếu nữ của trong một gia đình đơn nghèo khó dần sa sút. Nỗi đau mất cha thể trói buộc bước chân của cô bé, cho dù ở trong căn nhà sơ sài, đôi giày rách, cô bé vẫn một cách chân chất và thuần khiết.
Xe cảnh sát chạy đại lộ, suốt quãng đường Gia Di và Từ Thiếu Uy ai lời nào, mỗi đều chìm trong tâm sự của riêng .
Mãi đến khi xe cảnh sát chạy gara, tắt máy, Gia Di mới đột nhiên :
“Tôi giấu một xấp tiền đĩa trái cây.”
“Tôi thấy .” Từ Thiếu Uy , giọng đều đều, phảng phất cảm xúc. ánh mắt và khí quanh lừa ai.
“Làm sai đáng sợ, nhưng làm sai thì nhận.” Gia Di đột nhiên .
“…” Từ Thiếu Uy nhanh chóng chớp mắt, đầu .
“Đi tự thú .”
Gia Di đầu xuống xe trở về sở cảnh sát, Từ Thiếu Uy trong xe lâu, lâu đến mức các thành viên tổ B nghỉ trưa ngoài ăn cơm mới gặp .
Lưu Gia Minh còn hỏi Từ Thiếu Uy làm , Gia Di chỉ hôm nay thăm hỏi góa phụ của một đồng nghiệp cũ của Từ Thiếu Uy, lẽ đau lòng.
Anh ngốc Gia Minh còn cảm thán: “Làm cảnh sát đúng là công việc nguy hiểm thật, may mà đến giờ nổ s.ú.n.g phát nào, chắc là chuyện .”
“Luyện b.ắ.n s.ú.n.g nhiều , đừng để đến lúc cần dùng thì gỉ sét.” Tam Phúc vỗ vai Lưu Gia Minh, lên chiếc xe Jeep lớn của Nhạc ca.
Mọi cùng ăn cơm, bên bàn ăn, Từ Thiếu Uy vẫn chìm trong tâm sự.
Cửu thúc và đều tưởng đang đau buồn, thì gắp thức ăn cho , thì rót , lúc ăn xong rời , Nhạc ca còn vỗ vai Từ Thiếu Uy, tỏ ý an ủi.
Chỉ là khi bàn tay Nhạc ca rời khỏi vai Từ Thiếu Uy, những an ủi, ngược còn lộ một vẻ mặt c.ắ.n răng nhíu mày dường như càng thêm đau đớn, khó kìm nén.