Dịch Gia Di lái chiếc xe cảnh sát chuyên dụng của tổ B, lái hỏi đường.
Rõ ràng rành đường, còn đòi làm tài xế, Từ Thiếu Uy chỉ bật , nhưng mấy ngày gần đây khí giữa hai chút kỳ quặc. Hắn cô để ý đến , nên đành mím môi, giấu tâm trạng nhẹ nhõm hiếm .
Đi gập ghềnh hơn nửa tiếng, hai cuối cùng cũng đến một khu chung cư cũ bình thường ở phía đông Cửu Long.
Từ Thiếu Uy Gia Di, đ.á.n.h giá tình hình khu chung cư và cầu thang, cũ kỹ, ọp ẹp, thang máy, hiển nhiên nhà của viên cảnh sát hy sinh vì nhiệm vụ sống cho lắm.
Hai gõ cửa mấy nhưng ai trả lời, ngược phía tiếng bước chân vọng đến.
Người đó bước nặng nề, khi đến gần, ngẩng đầu thấy hai cảnh sát đang cửa, bèn chào hỏi: “Là trung sĩ Dịch và cảnh sát Từ của Tổ trọng án ?”
“Bà là?” Gia Di đầu hỏi.
“Tôi là vợ của Lý Xán Kiệt.” Mái tóc phụ nữ bạc trắng nhưng cố tình nhuộm đen, nếp nhăn da cũng mặc kệ hằn sâu, tuổi tác hiện rõ mặt, lẽ gần sáu mươi.
Từ Thiếu Uy ba chữ ‘Lý Xán Kiệt’, tâm trạng vốn đang nhẹ nhõm bỗng chốc nặng trĩu. Hắn kinh ngạc đầu Dịch Gia Di, thấy cô đang nhận lấy túi đồ trong tay bà Lý, đợi bà Lý mở cửa theo .
Hắn cau mày bước theo, đầu quả nhiên thấy tấm ảnh đặt chính giữa bàn thờ cạnh cửa, đó là viên cảnh sát già mà quen thuộc.
Gia Di đặt đồ mang đến cùng với túi đồ xách giúp bà Lý lên bàn, bà Lý nhiệt tình mời hai xuống, đó liền xách giỏ trái cây mới mua bếp rửa, rửa với hai ở phòng khách nhỏ:
“Vừa nhận điện thoại các sắp tới, trong nhà cũng gì ngon, liền chạy xuống mua ít trái cây, cũng hai thích ăn .”
“Phiền bác quá, chúng cháu chỉ đến thăm bác thôi.” Gia Di cạnh bàn, giống như Từ Thiếu Uy, đưa mắt quanh.
Vì căn nhà nhỏ hẹp, đồ đạc linh tinh tích góp nhiều năm khó thể nhét hết tủ, nỡ vứt , đành sắp xếp gọn gàng đặt ở góc phòng khách, nóc tủ, khiến cho căn nhà vốn lớn càng thêm chật chội, ngột ngạt.
Chiếc bàn ăn nhỏ dùng quá lâu, một chân gãy một đoạn, dùng hai viên gạch kê lên. Đôi dép lê để ở cửa đế mòn vẹt, lớp vải ở gót chân sớm mài thủng một lỗ, nhưng nó vẫn cho nghỉ hưu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/thap-nien-90-huong-giang-than-tham/chuong-660.html.]
Từ Thiếu Uy ở cửa, trong tay còn cầm túi gạo.
Hắn đưa mắt qua, Gia Di cũng , ánh mắt hai giao trong khí lơ lửng bụi bặm của căn nhà sơ sài, lời nào, nhưng lòng hiểu rõ.
Bà Lý bưng đĩa trái cây tươi rói rửa xong từ bếp , phòng khách vốn đông đúc càng thêm chật chội.
Thấy Từ Thiếu Uy còn đó, bà Lý vội đặt đĩa trái cây lên bàn, kéo ghế mời Từ Thiếu Uy . Chàng thanh niên lúc mới đặt túi gạo ở cửa, xuống bàn với vẻ mặt cứng đờ, chỉ là quả táo bà Lý đưa cho, mãi vẫn nuốt nổi.
Trong phòng phảng phất một mùi ẩm mốc, bà Lý rót cho hai mỗi một ly nước ấm, mang đĩa hạt dưa mới mua, lúc mới chỗ. Sau khi yên, bà lau đôi tay ướt quần, mới ngẩng đầu chút ngượng ngùng với hai .
Gia Di để ý thấy đôi tay nứt nẻ của bà Lý, bà Lý nhận ánh mắt của cô, ngượng ngùng : “Thỉnh thoảng giặt quần áo cho , chắc là dị ứng bột giặt, cũng thể do ẩm với lạnh, .”
“Trong nhà khó khăn gì ạ?” Ánh mắt Gia Di dừng khung ảnh đặt chiếc tủ nhỏ, ông Lý hy sinh nhiều năm, nhưng đó vẫn đặt tấm ảnh gia đình ông.
Ngoài còn mấy tấm ảnh khác, cô bé gái, thiếu nữ tuổi dậy thì, còn dáng vẻ thiếu nữ qua tuổi dậy thì trổ mã xinh … Đó là hình ảnh thu nhỏ quá trình trưởng thành của một cô gái.
“Mấy năm thì khó khăn lắm, nhưng chủ yếu là trong lòng khó chịu thôi. Mấy năm nay thì cũng quen . Cuộc sống khổ một chút cũng vẫn sống, bây giờ con gái lớn , sang năm là đại học, đến lúc đó càng nhàn hơn.” Bà Lý , xong nhiệt tình mời:
“Ăn chút trái cây, hạt dưa .”
“Cảm ơn bác.” Gia Di .
“Không cần cảm ơn , là cảm ơn các mới đúng, cất công đến đây thăm .” Bà Lý vuốt mái tóc xoăn tự nhiên, ngón tay lướt qua thì tóc suôn, tay rời , tóc xoăn trở .
Ba đang chuyện phiếm bâng quơ thì cửa phòng tiếng chìa khóa vang lên, bà Lý vội dậy, với hai : “Con bé nghỉ , ngoài mua đồ.”
Bà dứt lời, cửa phòng mở , một thiếu nữ kéo cửa bước . Cô bé gọi một tiếng “Mommy”, thấy Gia Di và Từ Thiếu Uy, là cảnh sát đến thăm, mặt lập tức nở nụ , “Chào hai chị cảnh sát, em ngoài mua kem que với bánh bông lan, mommy hai chị sắp tới, mua gì đó đãi khách, em liền nhân dịp mua món em thích ăn nhất.”
Là một cô bé hoạt bát.
Trong lúc chuyện, cô bé đá đôi giày da nhỏ , loẹt quẹt xỏ đôi dép lê mòn sờn, chỉ bước nửa bước đến bên bàn, nhiệt tình đưa kem que cho Gia Di và Từ Thiếu Uy, mở túi bánh bông lan đặt lên bàn mời hai ăn.