Dịch Gia Tuấn kiểu thích hàng hiệu, nhưng chiếc áo độc nhất vô nhị đại diện cho tình yêu thương trân quý của gia đình. Cậu tự hào, sung sướng.
khi chiếc áo len trở thành "chiến bào" gây chú ý nhất lớp, sự ghen tị trần trụi của lũ trẻ cũng theo đó mà ập đến.
"Sờ một cái thì làm ? Quần áo dát vàng gì mà cho chạm hả?" Một thằng nhóc khác cũng sấn tới, tay chân táy máy.
Gia Tuấn tuy học chút võ phòng , nhưng rốt cuộc vóc dáng nhỏ bé, một địch đông, trong lúc giằng co bắt đầu lúng túng, đỡ trái hở .
...
Từ Thiếu Uy và Gia Di chia tay ở Sở cảnh sát Du Ma Địa, nhưng về nhà ngủ mà đến quán Dễ Nhớ ăn cơm.
Gia Di ở quán, chắc là về nhà ngủ thẳng cẳng. Từ Thiếu Uy ở cái bàn nhỏ ngay cửa quán Dễ Nhớ một lúc lâu. Người đến , khách ghép bàn với đến hai lượt.
Thanh toán xong, rời , bắt đầu lang thang vô định quanh khu vực đó. Không phương hướng, chỉ là loạn.
Khi rẽ qua một con phố, bỗng nhiên dòng đông đúc hẳn lên, là những đứa trẻ vóc dáng nhỏ bé mặc đồng phục giống . Ngẩng đầu lên mới thấy đó là một trường học.
Lũ trẻ đầu tan học muộn thế , than đói, hoặc rôm rả bàn tán về bài kiểm tra hôm nay.
Từ Thiếu Uy ngược chiều với dòng chảy của những đứa trẻ nếm mùi đời , trong mắt thoáng lộ vẻ ngưỡng mộ.
Sắp hết con phố, bỗng đầu , mày nhíu, tự hỏi đứa bé đang vây quanh là em trai của Dịch Gia Di .
Lũ trẻ dường như xảy xung đột. Đứa bé tên Dịch Gia Tuấn xụ mặt phản kháng, lôi xềnh xệch con hẻm nhỏ.
Một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu : Nếu em trai của Sếp Dịch xảy chuyện, liệu cô còn tâm trí để chú ý đến "Vụ án 91" nữa ?
Mím môi, lạnh lùng bóng dáng nhỏ bé của thiếu niên khuất con hẻm. Trong đầu bỗng hiện lên nhiều, nhiều chuyện.
, đôi chân bất ngờ sải bước thật nhanh, lao con hẻm tối.
Hắn từng hứa với Sếp Dịch sẽ làm bậy, xúc động, nhưng chuyện gì cũng làm bậy, chuyện gì cũng xúc động.
Bây giờ đến cả trẻ con cũng đánh.
Khi bước khỏi hẻm, chỉ còn Từ Thiếu Uy và thiếu niên theo lưng .
Gia Tuấn trổ mã, chân ngắn, chạy lon ton mới đuổi kịp.
"Đừng theo ." Từ Thiếu Uy gằn giọng.
"Anh đến nhà em ăn cơm ? Chúng cùng ." Gia Tuấn cố chấp bám theo.
"Đừng với chị ." Từ Thiếu Uy , tốc độ vẫn hề giảm.
"Anh chị nào?" Gia Tuấn hỏi, vẫn chạy lúp xúp phía .
Từ Thiếu Uy đầu , trừng mắt thằng bé.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/thap-nien-90-huong-giang-than-tham/chuong-654-nguoi-hung-bat-dac-di-loi-hua-cua-nhung-nguoi-dan-ong.html.]
Gia Tuấn lập tức ngậm miệng, chút sợ hãi. Chần chừ vài giây, mới lí nhí: "Em ."
Từ Thiếu Uy sải bước nhanh. Gia Tuấn lẽo đẽo phía truy vấn: "Có vì cảnh sát đ.á.n.h ?"
"Không. Bây giờ là giờ tan tầm, cảnh sát, thể đ.á.n.h ."
"Ngụy biện." Gia Tuấn lầm bầm.
"Tóm là đừng ."
"Dạ."
"Đừng theo nữa, đến quán Dễ Nhớ." Trước trạm xe buýt, Từ Thiếu Uy bỗng dừng , ấn tay lên vai Gia Tuấn, ngăn cho bé theo nữa.
"Anh xe buýt ?" Gia Tuấn dường như vẫn buông tha .
"..." Từ Thiếu Uy cụp mắt, định đẩy thằng bé lên xe, nhưng chợt nhớ đến vẻ mặt đau đớn của mấy đứa trẻ to xác tẩn cho một trận, đổi ý: "Ngày mai tìm lý do gì đó, bảo cả hoặc lớn là đàn ông trong nhà đến đón."
"Anh cả em bận lắm." Gia Tuấn lắc đầu.
"..." Từ Thiếu Uy nhíu mày.
" em thể nhờ Nhạc hoặc Gia Minh, họ cũng với em lắm." Gia Tuấn vội .
Từ Thiếu Uy gật đầu. Nhân lúc chiếc xe điện dừng mặt, cửa xe mở rộng, túm lấy cổ áo của Gia Tuấn, nhấc bổng lên ném nhẹ thằng bé lên xe buýt. Không đợi cửa xe đóng , thu tay, lưng bước thật nhanh.
"..." Gia Tuấn ở cửa xe, theo bóng lưng Từ Thiếu Uy xa dần. Mãi đến khi chiếc xe buýt tăng tốc chạy sang làn đường khác, còn thấy bóng dáng nữa, mới thu hồi tầm mắt.
Cậu phủi phủi chiếc áo len, vuốt phẳng những nếp nhăn, rũ sạch bụi bặm, lúc mới tìm chỗ trống.
Quay đầu ngoài cửa sổ xe, Gia Tuấn bỗng thấy buồn man mác, khẽ thở dài một tiếng thật nhẹ.
...
Liên tiếp hai ngày bận rộn, chỉ thể tranh thủ chợp mắt ngắt quãng. Ai nấy đều khổ sở.
Cửu Thúc lớn tuổi, đặc biệt mệt mỏi.
Gia Di cũng chẳng khá hơn là bao. Một khi cả thể xác lẫn tinh thần đều vắt kiệt, thì chỉ hao tổn sức lực mà còn mòn mỏi tâm huyết.
Làm một cô gái trẻ trung năng động suốt nửa năm nay, dù gặp vụ án lớn đáng sợ đến , cô vẫn luôn tràn đầy nguyên khí và nhiệt huyết.
hai ngày gần đây, chỉ quầng thâm mắt hiện rõ, mà ngay cả ánh mắt cô cũng thường xuyên thất thần, vô hồn.
Thực tế, mỗi đến lượt nghỉ 4 tiếng, trừ thời gian ăn uống, Gia Di ngủ ít.
Lần nghỉ thứ hai, cô đến Sở cảnh sát Hồng Khám – nơi Từ Thiếu Uy từng làm việc ngắn hạn cùng với viên cảnh sát già g.i.ế.c cướp súng.
Những từng cộng sự với Từ Thiếu Uy ở Hồng Khám hầu như đều oán trách . Người thì bảo cách đối nhân xử thế, thì bảo khó gần, đáng ghét. Có còn Từ Thiếu Uy từng bất kính với viên cảnh sát già khuất, rằng những thực hiện lời thề phục tùng mệnh lệnh cấp , mà ngay cả đạo đức kính lão đắc thọ cơ bản cũng .