"Anh Gary, đưa Lưu uống chút nước ấm. Nhờ cả em đưa chút đồ ăn khuya đến đây , các cùng Lưu lót một chút."
Dứt lời, Gia Di thu tay , như một cơn gió lướt qua vai Lưu Lập Sinh, mang theo khí thế lạnh lùng cuốn trong sở cảnh sát, thẳng đến phòng thẩm vấn.
Đàm Phúc cùng Từ Thiếu Uy đang thẩm vấn Ngô Hiếu Ngọc. Người phụ nữ bình tĩnh g.i.ế.c c.h.ế.t bốn xa lạ hề thù oán với , giờ phút cũng bình tĩnh đối diện với sự chất vấn của Đàm Phúc.
"Sir, chỉ xem nhà thôi mà, xem nhà mua nhà phạm pháp, đúng ?"
"Tôi từ nhỏ bắt đầu tích cóp tiền . Tiểu học thì bán phế liệu, cấp hai bắt đầu làm việc vặt ngày nghỉ, tiền lì xì tết cũng để dành. Tốt nghiệp xong làm, tích cóp gần mười năm. Hồi nhỏ ở nhà ngủ cái gác xép bé tí tẹo nóc tủ quần áo, cả nhà ăn mặc cần kiệm... Sir, bây giờ tất nhiên là tiền mua căn hộ ở Vĩ Ngạn Kim Sắc . Từ nhỏ mơ ước sống trong căn nhà biển rộng, chuyện gì đáng ngờ ? Người lao động tầng lớp thấp thể dựa nỗ lực của chính để sống cuộc đời mơ ước ? Đừng coi thường khác chứ..."
"Cái gì mà gọi là vì quá khứ chịu nhiều khổ cực, rõ ràng đầu năm thể mua nổi nhà, cuối năm gom đủ tiền đột nhiên giá nhà tăng mua nổi nữa nên sinh hận? ... Ha, nghĩ sẽ vì loại chuyện mà g.i.ế.c ? Đừng biên kịch mấy lý do vớ vẩn để bôi nhọ lương dân."
"Đừng tùy tiện gài bẫy khác. Tôi từng g.i.ế.c , bác bảo vệ làm thể chỉ điểm ? Sir, cơm thể ăn bậy nhưng lời thể bừa. Tôi dù ngu đến mấy cũng vu khống là phạm pháp đấy."
"Sir, khi nào mới về nhà?"
...
Gia Di chằm chằm phụ nữ kín kẽ như bưng trong phòng thẩm vấn, đầu trầm tư một lát, ngẩng đầu với Phương Trấn Nhạc:
"Anh Nhạc, hiện tại chỉ thể bắt đầu từ hung khí. Trong nhà nghi phạm con d.a.o nào phù hợp với đặc điểm hung khí, như nghi phạm nhất định vứt bỏ nó ở đó."
Một con d.a.o găm dài như , thể nào thiêu hủy .
"Anh điều động PTU (Biệt đội cơ động) và Đội cảnh khuyển, rà soát dọc theo ba tuyến đường: từ hiện trường vụ án đến nhà nghi phạm, từ nhà nghi phạm đến công ty, và từ công ty đến hiện trường vụ án. Tìm kiếm tất cả các cống thoát nước, sông ngòi, công viên... bất cứ nơi nào thể giấu một con d.a.o găm." Phương Trấn Nhạc lập tức đáp, vẻ mặt lộ chút đắc ý vì tiên liệu và sắp xếp thỏa.
Anh cô bằng ánh mắt sáng rực, dường như đang chờ đợi điều gì đó.
Gia Di quả nhiên phụ sự kỳ vọng, ngẩn lập tức gật đầu tán thưởng: "Anh Nhạc thật đáng tin cậy!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/thap-nien-90-huong-giang-than-tham/chuong-634-huong-dieu-tra-moi.html.]
Phương Trấn Nhạc khẽ mím môi, tâm tình giãn thấy rõ.
"Còn nữa... Anh Nhạc, chúng thể tìm bạn chơi thuở nhỏ của Ngô Hiếu Ngọc, thiết nhất, và bạn bè giao hiện tại, hỏi về thói quen hàng ngày, những nơi cô thường lui tới, nơi cô cảm thấy an nhất, hoặc nơi cô thích đến giải sầu cuối tuần... Phải tìm cách khai thác lịch trình mấy ngày nay của cô chi tiết hơn nữa." Gia Di đưa ý kiến.
"OK, sẽ cho rà soát bộ các mối quan hệ xung quanh cô và thu thập chứng cứ. Em cũng bảo Đàm Phúc bọn họ hỏi kỹ lịch trình mấy ngày nay của cô ." Phương Trấn Nhạc gật đầu, xoay định bố trí ngay.
Gia Di bỗng nhiên gọi giật : "Anh Nhạc."
Phương Trấn Nhạc ngoắt .
"Hung thủ nhất định nam chủ nhân Lưu Lập Sinh ở nhà." Gia Di một câu đầu đuôi.
Lương Thư Nhạc bên cạnh Gia Di, Phương Trấn Nhạc, vẻ mặt ngơ ngác.
Phương Trấn Nhạc chỉ khựng một chút, liền : "Cô nhất định điều tra thế của Lưu Lập Sinh."
"Đã điều tra thì nhất định sẽ để dấu vết." Gia Di gật đầu.
"Anh sẽ cho thẩm vấn giám đốc kinh doanh và ban quản lý tòa nhà, xem Ngô Hiếu Ngọc từng ý đồ tìm hiểu về hàng xóm căn hộ 12A và tình hình các tầng ." Ánh mắt Phương Trấn Nhạc trở nên sắc bén, phản ứng cực nhanh với suy luận của Gia Di.
"Trong công việc cô dùng máy tính, hiện tại internet thể tra cứu một thông tin doanh nghiệp. Chúng thể xin lệnh kiểm tra lịch sử tìm kiếm máy tính công ty của Ngô Hiếu Ngọc ?" Gia Di hỏi tiếp.
"Anh sẽ đến công ty Ngô Hiếu Ngọc yêu cầu hợp tác, đồng thời gọi Tổ Công nghệ cao đến kiểm tra lịch sử máy tính của cô ." Phương Trấn Nhạc biến ý tưởng của Gia Di thành hành động cụ thể ngay lập tức.
Lương Thư Nhạc bên cạnh, cảm giác như đang con thuyền do Phương Trấn Nhạc và Dịch Gia Di cầm lái. Hắn còn kịp phản ứng, hai chèo thuyền vèo vèo từ Đại Tây Dương sang Bắc Băng Dương .
Tiếng thảo luận hai bên bờ dứt, thuyền nhẹ vượt muôn trùng núi.
Lương Thư Nhạc chớp mắt, lúc thì Phương Trấn Nhạc, lúc thì Dịch Gia Di, học tập tư duy của họ, nhưng phát hiện theo kịp tốc độ não bộ của hai . Muốn học cách họ chuyển hóa mục tiêu thành phương án hành động, nhiều nghi ngờ bản "nhảy trang"... Quá khó.
"Cảm ơn Nhạc! Còn nữa —" Gia Di nghĩ nghĩ tiếp: "Nếu ở góc độ của Ngô Hiếu Ngọc, khi lên kế hoạch g.i.ế.c , cô nhất định chuẩn kỹ, nếu thì thể kín kẽ như , hơn nữa tỏ bình tĩnh đến thế... Như , những cuốn sách Ngô Hiếu Ngọc xem gần đây, những chủ đề cô chuyện..."