Khi màn đêm buông xuống, tại những khu vực dỡ bỏ của Cửu Long Thành Trại, tiếng đốt vàng mã vang lên ở đầu hẻm.
Hôm nay, Ngô Hiếu Ngọc cũng bưng một chiếc chậu nhỏ, đốt tiền vàng và những tờ giấy bạc âm phủ loại lớn. Bên đống tiền giấy là một chiếc áo mưa dính m.á.u và đôi bao tay cao su thủng lỗ, chúng là những thứ đầu tiên ngọn lửa thiêu rụi thành tro.
Cô ngẩng đầu xa xăm, hy vọng thể thấy những tòa cao ốc ở Du Ma Địa, nhưng tầm mắt che khuất bởi những mái hiên chằng chịt, những căn nhà lụp xụp, ngay cả ánh cũng khó lòng thấy.
trong lòng cô rõ, ở hướng đó nhiều tòa nhà độc lập cao hàng trăm mét.
Có một căn nhà riêng biệt là điều cô hằng ao ước từ thuở nhỏ. Những sinh gian riêng tư chắc chắn thể hiểu khát khao mãnh liệt của một đứa trẻ sống chen chúc cùng mấy thế hệ trong gian vài chục mét vuông, sống như lũ chuột nhắt như cô.
Đó là khát khao rực cháy trong huyết quản, là mong đợi đến nghiến răng nghiến lợi, là một chấp niệm cực đoan mà dù thiên quân vạn mã cũng thể ngăn cản.
Gió cuốn theo những mảnh tro giấy trong chậu nhỏ, che những cảm xúc vẫn đang bùng cháy trong mắt cô.
Đêm khuya. Khi mặt trời ngày mai mọc lên, sẽ phát hiện những cái xác đó, báo cảnh sát.
Phát hiện , mau mau phát hiện ...
*
Khi các thám t.ử Tổ B lao khỏi văn phòng, Tổ A cũng lúc xuất phát. Cuối năm cận kề, dường như mâu thuẫn thế gian đều bùng phát, khiến CID chẳng lấy một giây nghỉ ngơi.
Đường Quảng Đông ở khu Du Tiêm Vượng rực rỡ đèn hoa. Các trung tâm thương mại như Tân Cảng, Tân Thái Dương chuẩn sẵn sàng đón năm mới. Xe hoa dựng xong, đèn màu khắp nơi, những món đồ trang trí đỏ rực treo đầy cây và các tòa nhà, chỉ chờ giờ lành là sẽ diễn những buổi diễu hành xe hoa hoành tráng hơn hẳn năm.
Chiếc xe cảnh sát xuyên qua sắc đỏ hân hoan đó, tiếng còi hú "v5v5" vang lên lạc lõng giữa khí lễ hội.
Khu Vĩ Lệ Vàng Rực (Villa Gold) giai đoạn một là một khu dân cư mới xây, mỗi tòa nhà đều cao chọc trời, tưởng chừng như chỉ cần một tòa nhà là đủ chỗ cho bộ cư dân Tiêm Sa Chủy.
Tham vọng của chủ đầu tư lớn, và cái giá cũng cực kỳ đắt đỏ.
Đầu năm, giá bán là một con khiến chùn bước, đến cuối năm càng tăng vọt. Điều khiến nhiều xem nhà và đặt cọc từ đầu năm, vất vả tích góp tiền để mua, đến cuối năm thì phát hiện giá biến đổi, họ mua nổi nữa.
Những sống ở khu vực sầm uất giống như con lừa đuổi theo củ cà rốt, thức ăn ngay mắt nhưng dù kéo cối xay đến c.h.ế.t cũng vĩnh viễn đuổi kịp.
Khi Dịch Gia Di dẫn theo các thám t.ử Tổ B và đồng nghiệp bên Pháp chứng bước khu tiểu khu, ngay cả gương mặt của nhân viên bảo vệ cũng méo xệch.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/thap-nien-90-huong-giang-than-tham/chuong-618-tham-an-tai-khu-nha-giau.html.]
"... Giờ xảy chuyện , nhà trống biến thành hung trạch . Nếu giá nhà ở đây ảnh hưởng, lương của cũng cắt mất..."
Người bảo vệ chỉ đường cho nhóm của Gia Di ngừng than vãn.
Tam Phúc vỗ vai bảo vệ, xoay đuổi theo nhóm Gia Di. Theo hướng chỉ dẫn, họ bao xa thấy tòa nhà đó.
Khi mở bán, Vĩ Lệ Vàng Rực từng quảng cáo là " thể xa cảng Victoria", giờ ngẩng đầu lên... lẽ đúng là thật.
"Sáng nay khi dì lao công đến dọn dẹp hành lang thì phát hiện , cửa nhà khóa, cô giúp việc Philippines của căn hộ đơn nguyên B đang ngay cửa. Trong nhà còn những t.h.i t.h.ể khác, hiện trường chỉ mang bọc giày kiểm tra sơ bộ, bốn thi thể, ai sống sót... Để bảo vệ hiện trường, khi đến nơi chúng dám sâu bên trong."
Người cảnh sát quân trang phụ trách giăng dây cảnh báo bảo vệ hiện trường báo cáo với Gia Di khi dẫn họ đến cửa thang máy.
"Phiền kéo thêm dây cảnh báo, ngoại trừ cư dân của tòa nhà , cấm tuyệt đối lạ trong." Gia Di dặn dò xong, liền để Lưu Gia Minh ở :
"Anh Minh, tìm bác bảo vệ trực ca lấy khẩu cung, xem mấy ngày nay nhân vật nào khả nghi ."
*
Thang máy lên, tất cả đều im lặng.
Tiếng "đinh" vang lên, cửa thang máy chậm rãi mở . Đối diện chính là căn hộ B tầng 12.
Cửa căn hộ B chỉ cách thang máy sáu bước chân. Mọi cần bước khỏi thang máy thấy t.h.i t.h.ể cô giúp việc Philippines ngay cửa – nạn nhân nữ buộc tóc đuôi ngựa rối, mặt úp xuống vũng m.á.u lớn.
Người cảnh sát quân trang trực ở tầng thấy nhóm Gia Di, ánh mắt lướt qua thẻ ngành treo n.g.ự.c cô, lập tức tiến lên chào hỏi:
"Madam Dịch!"
Dịch Gia Di đáp lời. Ánh mắt cô dán chặt thi thể, cô bước khỏi thang máy một cách vô thức. Mặc kệ các đồng nghiệp Pháp chứng và đồng đội đang lướt qua bên cạnh, cô đột ngột kéo một đoạn "tâm lưu" (vision) tái hiện hình ảnh quá khứ...
Tiếng chuông cửa vang lên. Cô giúp việc Philippines đang sofa dỗ dành đứa trẻ lập tức dậy, đặt bé xe nôi chạy nhanh cửa. Cô dùng vốn tiếng Quảng Đông mấy chuẩn xác hỏi:
"Ai đó?"
"Chào cô, sắp đến năm mới, ban quản lý tòa nhà một phần quà cảm ơn gửi tặng các hộ gia đình ủng hộ chúng ." Giọng nữ bên ngoài cực kỳ lịch sự.
Cô giúp việc lẽ hiểu hết câu phức tạp đó, chần chừ một chút, nhưng dường như cảm thấy giọng nữ bên ngoài gì nguy hiểm, cuối cùng cô cũng mở cửa.