Thập niên 90: Hương Giang thần thám - Chương 589: Bóng ma dưới ánh trăng

Cập nhật lúc: 2026-02-21 07:07:22
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Rượu say thịt no, Dịch Gia Đống tắt đèn, Phương Trấn Nhạc châm nến bánh kem. Mọi mặt đồng thanh thổi nến, tiếng hoan hô vang dậy.

Họ ăn bánh kem một cách ngon lành, như thể đang trút bỏ hết những vất vả qua và sự phẫn nộ đối với những kẻ buôn độc d.ư.ợ.c như Lỗ Sự Nghiệp. Vị kem ngọt ngậy, cốt bánh mềm xốp, trái cây mọng nước tươi ngon, vị càng ngon thì lòng càng vui sướng.

Trong quán băng thất chính thức khai trương , họ còn là những cảnh sát nghiêm nghị, là những thám viên lưỡi đao, mà chỉ là những bình thường uống chút rượu là đỏ mặt tía tai, thì hưng phấn, kẻ thì trầm mặc.

Khi thì nếp nhăn xô , khi hò hét thì chẳng màng hình tượng.

Lúc về, Lưu Gia Minh say lướt khướt thậm chí còn bỏ quên một chiếc giày ở quán Dễ Nhớ. Ngồi taxi, thò đầu cửa sổ gào thét mơ hồ: “Giày! Giày!”, chẳng hiểu gọi bậy bạ gì. Mãi đến khi dọn dẹp bãi chiến trường, Trần Quốc Hương phát hiện một chiếc giày đè chân ghế, mới vỡ lẽ hóa Lưu Gia Minh gọi bậy, mà đang thâm tình gọi tên chiếc giày da của .

“Cô cần bận rộn , cứ bên cạnh nghỉ ngơi .” Gia Di khuyên Trần Quốc Hương.

“Sau cũng làm việc ở đây, làm quen với những việc thì hơn.” Trần Quốc Hương chẳng hề để tâm, ngây ngô, chọn những chiếc đĩa nhiều dầu mỡ nhất để thu dọn, việc gì mệt nhất cô đều tranh làm.

Dịch Gia Đống chỉ gượng gạo, giành lấy việc dọn bàn ghế từ tay Trần Quốc Hương.

Trần Quốc Hương bê cái bàn nặng hơn nhiều mà bước như bay, còn đầu với Dịch Gia Đống:

“Anh xem, bê nhẹ tênh !”

Dịch Gia Đống bất lực, nhưng vẫn đón lấy cái bàn từ tay cô.

Sau khi quán Dễ Nhớ dọn dẹp sạch sẽ, Dịch Gia Đống sắp xếp cho Trần Quốc Hương và Sư tỷ về nhà, tạm thời trải nệm ngủ trong phòng sách vài ngày. Đợi quán Dễ Nhớ sửa sang xong, cô sẽ dọn đến căn phòng nhỏ mới trang hoàng cạnh bếp.

Hai nam cảnh sát của O Ký lặng lẽ bám theo bảo vệ từ xa, cùng nhóm. Dịch Gia Di nắm tay Trần Quốc Hương, trò chuyện với Sư tỷ cùng nhà về phía chung cư.

Đêm tối mê hoặc, các tòa soạn báo nhận nội dung in ấn mới. như kỳ vọng của Quách Sir, các trang nhất và phụ bản đều đăng tải tiến độ của vụ án. Những kẻ thủ ác giờ đây trốn chui trốn nhủi như chuột nhắt, trong khi tại sở cảnh sát, vẫn còn nhiều cảnh sát đang thức trắng đêm để vạch kế hoạch tóm gọn bộ bọn chúng.

Trần Quốc Hương mặc bộ đồ ngủ cũ của Gia Như, đ.á.n.h răng rửa mặt sạch sẽ thơm tho. Khi chui chăn, đôi mắt cô vẫn mở to.

Dịch Gia Di giúp họ tắt đèn, sáng mai sẽ bữa sáng cực kỳ thịnh soạn chờ đợi , bảo họ hãy ngủ ngon và mong chờ một chút.

Khi bóng tối bao trùm, các giác quan bỗng trở nên nhạy bén hơn. Mùi hương thanh khiết chăn, sự mềm mại của tấm nệm, ấm trong chăn, tiếng thở đều đặn của nữ cảnh sát bên cạnh... thứ đều như phóng đại.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/thap-nien-90-huong-giang-than-tham/chuong-589-bong-ma-duoi-anh-trang.html.]

Chỉ trong hai ngày, cô kéo khỏi vũng bùn, một nơi yên giấc như thế .

Hương thơm đưa cô giấc mộng. Trong mơ, hai tay cô nắm chặt chăn bông, Sư tỷ nhẹ nhàng vỗ vai trấn an, cô vẫn buông tay, như thể c.h.ế.t đuối ôm chặt khúc gỗ trôi. Mãi đến khi trong mơ cô bơi qua đại dương, leo lên bãi cát ấm áp mềm mại, cô mới dần thả lỏng những ngón tay trắng bệch, chìm sâu giấc ngủ.

...

Cùng đêm đó, Từ Thiếu Uy xuống xe điện nhà hai trạm.

Hất tóc, rũ bỏ vẻ uể oải cơn say rượu, biến mất bóng cây, chạy bộ một mạch về nhà.

Sau khi băng qua khu chung cư mảng xanh khá , giảm tốc độ, thong thả vòng qua mấy tòa nhà. Khi gần đến chân tòa nhà ở, bỗng dừng bước, đôi mắt sắc như ưng chằm chằm bóng tối bên sườn tòa nhà.

Bóng tối im lìm vài giây, "nhả" hai bóng .

Hai kẻ đó rõ ràng cũng thấy Từ Thiếu Uy, một một tiến về phía .

Ánh trăng rõ ràng sáng, nhưng nó nhất định sẽ soi rọi cho tất cả thế gian. Trăng càng sáng, bóng tối càng đậm đặc. Từ Thiếu Uy trong bóng tối, hai kẻ từ bóng râm bước ánh trăng, dừng ánh đèn đường.

Kẻ ngừng nhai kẹo cao su, đầu nhuộm một chỏm tóc đỏ.

Từ Thiếu Uy từng với bọn chúng rằng, làm nghề thì giấu đám đông, đó mới là thông minh. Bọn chúng lời khuyên của , nhưng rốt cuộc vẫn thể trở thành thông minh.

“Từ cảnh sát, buổi tối lành nhé.” Kẻ mở lời là tên tóc húi cua phía . Hắn mặc chiếc áo khoác đen mà hầu như đàn ông Hồng Kông nào cũng một cái, cúi đầu, hai tay đút trong túi, khiến thể đoán trong tay giấu hung khí gì .

Tên thông minh hơn một chút.

“Đã bao giờ gặp nữa.” Từ Thiếu Uy định lướt qua hai kẻ đó, coi như từng thấy .

Hai kẻ cất công đến tìm , thể để rời dễ dàng như , chúng bám theo như cao dán chó.

“Sắp Tết .” Tên áo khoác đen theo Từ Thiếu Uy sảnh tòa nhà, cũng giống như Từ Thiếu Uy, nghiêng đầu lão bảo vệ đang ngủ gà ngủ gật.

“Trong túi tiền, ăn Tết kiểu gì đây?” Tên còn nhai kẹo cao su bước thang máy, cạnh Từ Thiếu Uy. Hắn quanh cabin thang máy, nhận xét: “Mày ở chỗ cũng khá quá nhỉ.”

Loading...