“Đa tạ Hoàng Sir!” Phương Trấn Nhạc dõng dạc hô lớn.
“Cảm ơn Wagner bên cạnh . Có một Sa triển như Dịch Gia Di, thêm nhiều thám viên dày dạn kinh nghiệm như mà vẫn sẵn lòng nhường . là phong độ đại nhân đại nghĩa.” Hoàng Cảnh Tư bĩu môi .
Phương Trấn Nhạc cũng hề khách sáo, sang nghiêm túc với Wagner: “Đa tạ , Wagner Sir!”
“Vốn dĩ đều là nhân tài do bồi dưỡng, là con mắt tinh đời của dìu dắt đám hậu bối .” Wagner gật đầu, “Dù thời gian ở Tổ B ngắn, nhưng học hỏi nhiều.”
“Đó là đương nhiên.” Phương Trấn Nhạc rạng rỡ, lộ hàm răng trắng đều, thản nhiên nhận lấy lời khen ngợi.
Hoàng Cảnh Tư và Wagner sự " khách khí" của làm cho dở dở , chỉ lắc đầu.
Phương Trấn Nhạc kéo ghế xuống, nụ vẫn treo môi, tay vẫn nâng niu cái bát, , là cái chén nhỏ đựng nho.
Tiếp theo, Hoàng Cảnh Tư lấy hồ sơ của bốn thám viên mà Phương Trấn Nhạc trình, yêu cầu giới thiệu sơ qua về họ cho Wagner. Họ cũng thảo luận về việc tái cơ cấu và kế hoạch công tác của hai tổ trong thời gian tới.
Suốt buổi họp, Phương Trấn Nhạc cứ bưng khư khư cái chén, như thể cánh tay trái của "phế" cho việc khác, chỉ còn mỗi chức năng làm giá đỡ chén.
Suốt một tiếng đồng hồ thảo luận, hề đặt cái chén xuống bàn Hoàng Sir lấy một giây, cứ như sợ ai đó sẽ thò tay ăn trộm nho của .
Trong lúc bàn bạc công việc, thỉnh thoảng nhón một quả nho, thong thả nhấm nháp, nhai kỹ nuốt chậm như thể đang ăn nhân sâm ngàn năm.
Hoàng Cảnh Tư và Wagner vốn hảo nho lắm, nhưng ăn suốt một tiếng đồng hồ cũng thấy thèm lây.
Sau khi cuộc họp kết thúc, Phương Trấn Nhạc hăng hái rời . Dọc đường, hễ chỗ nào là giơ cao cái chén nhỏ, vui sướng như thể đang nâng cúp vô địch.
Gặp khác, âm thầm ép cái chén ngực, ngón cái ngừng xoa xoa thành chén, trông giống như đang khoe khoang, giống như đang che giấu điều gì đó, khiến chẳng hiểu làm .
...
Wagner trở Tổ B, thấy mặt Gia Di cũng một chén nho nhỏ, lập tức hiểu cái chén nho mà "khoe" lúc nãy từ mà . Khi Gia Di khách sáo mời ăn nho bàn làm việc chung, chẳng hề khách khí mà đòi ăn chén nho lột sẵn trong tay cô.
Wagner bao giờ đưa yêu cầu gì với Gia Di, nay hiếm khi mở miệng, Gia Di dù ngẩn nhưng cũng nỡ từ chối.
Dù Wagner thấy cô trông tội nghiệp như một chú cún nhỏ mất món đồ chơi yêu quý, nhưng vẫn "nhẫn tâm" cướp chén nho đó.
Sau sẽ còn những ngày tháng thoải mái thế nữa, tranh thủ cơ hội cuối cùng để ăn một chén nho do cô lột vỏ thôi.
“...” Gia Di trân trối chén nho rời xa , tiếng Wagner mút nước nho chùn chụt, cô khẽ chép miệng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/thap-nien-90-huong-giang-than-tham/chuong-587-nhi-gia-cung-muon-an-nho.html.]
Chuyện gì thế ? Hôm nay cô duyên ăn nho ?
Đứng dậy đến tượng Quan Công, Gia Di chắp tay vái lạy, miệng lẩm bẩm:
“Nhị Gia, Dịch Gia Di dâng hương cho ngài.”
Sau đó cô thầm thì: “Lần chắc con ăn nho chứ?”
Ngồi chỗ cũ, cô nhón lấy một quả, tỉ mỉ lột vỏ, mút nhẹ nước nho chua ngọt đầu ngón tay, đặt quả nho một cái chén mới. Cô ngẩng đầu lên, cảnh giác phía cửa.
Mười mấy giây trôi qua, hành lang vẫn im ắng, vị sếp nào xuất hiện nữa.
Lúc cô mới hì hì , hóa lúc nãy cô ăn nho mà mời, nên Quan Nhị Gia cũng thấy đói bụng đây mà.
Gia Di tươi rạng rỡ, lột thêm một quả nho, chắp tay vái Quan Nhị Gia một cái dũng cảm cho miệng.
Ngài hưởng hương khói, con ăn nho, thế giới hòa bình, cả nhà cùng vui, bẹp bẹp...
Sau khi những nội dung thực sự cầu thị của tờ *Chính Nghĩa* tấn công thị trường và giành chiến thắng áp đảo trong cuộc chiến dư luận, buổi chạng vạng, sở cảnh sát đón tiếp một vị khách ngờ tới —— vợ của Lỗ Sự Nghiệp.
Trong phòng thẩm vấn, bà giao mấy cuốn sổ cái và danh sách mà Lỗ Sự Nghiệp giấu trong nhà, những thứ mà bên Pháp chứng tìm thấy.
Bên trong ghi chép những phi vụ làm ăn bí mật nhất của , cùng với danh sách những mối quan hệ nhân mạch quan trọng nhất trong quá trình vận chuyển hàng.
Cuốn sổ cái là bằng chứng thép, đủ để đ.á.n.h sập Lỗ Sự Nghiệp và băng nhóm của .
Quý giá hơn cả là danh sách nhân mạch , trong đó thậm chí còn ghi điện thoại, địa chỉ nhà và những nơi thường xuyên lui tới của từng . Trong đó còn cả địa chỉ của hai Hoa ở Thái Lan...
Gia Di khỏi phòng thẩm vấn gọi ngay cho O Ký. Canh Đôn đốc gần như là lao thẳng khu vực làm việc chung của đội thẩm vấn.
Canh Tông Lễ như bắt vàng, hai mắt hận thể dính chặt tờ danh sách. Trong lúc chờ cấp chép, Gia Di hỏi ông:
“Vương Tất ?”
“Hắn vẫn như thường lệ, trông coi những việc kinh doanh công khai của Lỗ Sự Nghiệp, còn bến tàu nhận một lô trái cây tươi, sắp xếp phân phối đến các cửa hàng.”
“Buổi trưa vẫn đến tiệm mì gần công ty ăn mì tôm tử, tiếp xúc với ai, cũng gọi điện cho ai, bình tĩnh đến mức đáng ngờ.”
“Thả dây dài câu cá lớn thôi, Canh Sir đừng vội.” Gia Di gật đầu.
“Đương nhiên, cô yên tâm , bỏ nhiều công sức như , O Ký nhất định sẽ để tuột xích !” Canh Tông Lễ gần như thề thốt.